Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

Trên đỉnh Hàm Rồng


Nhìn từ sân mây, thành phố Sapa chìm trong mây mù, đỉnh Fansipan mờ khuất trong những cụm mây trắng xoá và sương chiều đang nhè nhẹ phủ lên.


Hoa nở đỏ rực chiều phố núi
Lãng bãng mây hồng nhẹ nhàng trôi


Cả thành phố Sapa gói gọn trong tầm ngắm. Từ sân mây đã có thể tóm gọn trong ống kính rồi. Cố lên đến đỉnh, cảm giác chinh phục Hàm Rồng thật tuyệt và nhìn thấy HR rõ hơn.


NHìn như miệng rồng đang há ra, bị bao phủ bởi mây. Có vẻ như người ta tưởng tượng ra một con rồng đang ngái ngủ khi ánh chiều đang buông dần trên phố núi.


Một chú chim rừng bị bắt nhốt vào lồng ở chợ. Chú ta có vẻ buồn bã lắm và chẳng hót nữa. Vì chim nhớ rừng mà mất đi giọng hát. Bỗng dưng thấy tội nghiệp thương cảm. NHìn nó ủ rũ trong lồng sắt. Lại đâm ra liên tưởng đến cuộc sống con người. Nếu chẳng may về nhầm chỗ, bị trói buộc, cũng như chú chim xinh đẹp kia, chẳng biết ngày nào sổ lồng bay xa. BUỒN!


Những trái đào đang dần lộ diện.


Lối lên - xuống

Vào làng dân tộc Dao



Buổi sáng ở Sapa thật tuyệt, không khí trong lành và sảng khoái.


Khởi hành vào bản nào! Trên đường đi, lại bắt gặp những ngôi nhà gỗ trên đồi cao.Nhâm nhẩm hát " ở nơi ấy, tôi đã thấy trên ngọn núi cao, có 2 người chỉ có 2 người yêu nhau..."
Phải rồi, " giấc mơ chapi". Chẳng ai biết Chapi là gì, chỉ biết rằng Trần Tiến đã du ca lang thang đến những vùng xa xôi này, để sáng tác nên 1 ca khúc với những ca từ mộc mạc mà sâu sắc đó.


Những thửa ruộng bậc thang tháng 4 đã gặt xong, không đậm màu xanh mướt như tháng 9. Nhưng vẫn đẹp vì nét đặc sắc của riêng nó.


Hoa vùng cao, rung rinh trong gió sớm. Không kiêu sa nhưng lại quyến rũ.


Giờ tan học


Đường vào bản quanh co. Có vẻ xơ xác vì vừa xong một mùa gặt. Nếu đi ngắm ruộng bậc thang, nên đi vào tháng 9 - 10, thời điểm lúa chín vàng, tuyệt đẹp!


Nhà dân tộc đơn sơ, nhưng lại kỹ càng có 2 bếp. 1 bếp nấu cho gia chủ, 1 bếp nấu cho khách. Vài cây cột chống lưng, mái nhà bằng tôn lợp vội,họ sống đơn sơ như thế.


Cụ già dân tộc Dao hiếu khách. " vào đây sưởi cho ấm, rồi mua dùm cụ thổ cẩm nhé. Về rồi nhớ lên thăm ta nhé!"

Lang thang Sapa

Phố núi về đêm nhiệt độ hạ nhanh và thật lạnh. 3 áo mà vẫn run như cầy sấy. Thở ra khói phà phà. Ban đêm nhiệt độ xuống còn 10C. Khách khắp nơi ùa về đây, để cảm nhận cái lãng mạn của vùng cao bên tiếng khèn gọi bạn tình của trai dân tộc.


Lang thang xuống chợ đêm, ngày xưa đây là " chợ tình". Xưa kia chỉ là bãi đất trống, trai gái dân tộc phải đi cả ngày lẫn đêm để đến được chợ, mua bán trao đổi các nông sản và vật phẩm. Rồi đêm xuống, họ thổi lửa, ngồi gần nhau sưởi ấm, hát đối đáp, qua đó phải lòng nhau, rồi nên duyên. Ngày nay do lòng chợ đã được xây sạch sẽ, khu vực xung quanh cũng khang trang để phục vụ khách du lịch, vì thế mà đã mất đi nét cũ nhiều!


Các hàng hoá bán ở đây đa phần họ mang từ Trung Quốc sang.Quần áo đầy đủ loại. Cũng may người dân tộc họ vẫn mặc trang phục của họ, không bị đồng hoá thành dân tộc kinh


Bọn trẻ con thì hầu như có 2 bộ quần áo do chính mẹ chúng may cho. Khi đi cùng ba mẹ ra chợ, chúng bán những chiếc vòng đeo tay bằng thổ cẩm, những chiếc túi thêu hay là vòng tay bằng bạc.



Phố về đêm càng lạnh, ăn món nướng càng ngon. các món nướng là đặc sản của Sapa. Trứng gà nướng, bắp nướng, khoai nướng, hạt dẻ nươớng, thịt heo bản nướng....Phải thưởng thức các món nướng ở đây, mới thấy cái thi vị và sự đa dạng của các món nướng của vùng cao. Không khí lạnh tê cóng, phố chợ người đông, ồn ào cười nói. Văng vẳng tiếng đàn môi của những người đàn ông dân tộc...Tất cả sẽ ghi mãi trong kỉ niệm của chuyến đi.



Phải vừa thổi vừa ăn mới hấp dẫn. Mùi khoai nướng thơm lựng lan khắp ngõ phố.


Về đêm khách vắng dần, những người bán hàng thường ngủ gục tại chỗ. Vì sáng mai sẽ là phiên chợ náo nhiệt nhất, chợ phiên sáng chủ nhật. Chợ Sapa bây giờ đêm nào cũng họp, khác với ngày xưa chỉ họp vào sáng chủ nhật như những chợ phiên dân tộc khác, nhưng ngày nay để phục vụ khách du lịch thì hầu như ngày nào cũng họp.Nhưng chợ sáng chủ nhật vẫn đông vui hơn, và người ta đi bộ từ đỉnh núi xuống mất cả ngày đường chỉ để tham gia họp chợ.


Chợ đêm Sapa mang một nét đặc sắc riêng và ấn tượng riêng. Giữa khuôn viên của nhà thờ Đá, trai gái tụ họp ca hát, nhảy múa theo nhịp trống. Tiếng khèn vang xa thật xa, tiếng cười nói như trẩy hội. Không khí về đêm càng lạnh, họ vẫn nhảy múa ca hát, sương đêm nặng hạt trên cành lá, chợ Sapa về đêm vẫn hấp dẫn lạ thường.

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Lai Châu- Lào Cai P2


Vào tới bản người Mông, các ngôi nhà bằng gỗ, ván mài nhẵn và ngay ngắn. Trên đồi cao so với mặt đường. Xung quanh là heo bản lang thang đủng đỉnh hết sức thảnh thơi, đàn gà túc túc gọi nhau mổ thóc...khung cảnh bình yên và giản dị quá!

Cũng khá hoang vắng, gần đó cũng có vài ăn nhà. Người dân tộc hay sống theo cụm, có khi là gia đình dòng họ. Cuộc sống du canh du cư ngày xưa vẫn còn đó. Nếu như đất cày không được nữa, hoa màu không trồng được thì họ lại dỡ nhà, đi tìm nơi khác dựng nhà.


Khu vực dừng lại này nhìn quanh chỉ chừng chục ngôi nhà. Trẻ con không có đồ mặc, chỉ có cái áo che luôn phần bên dưới. Dừng lại mua hoa chuối, lại nghe câu thơ quen thuộc:
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng


Nhìn đàn lợn bản nằm ngủ trưa thong thả, bất chợt thèm làm 1 giấc như vậy. Nhưng phải khởi hành ngay, do cuộc hành trình về tới Lào Cai còn khá xa, nếu không kịp phải ngủ lại giữa rừng thì ớn lắm.


Xe băng băng lên đường, dãy Hoàng Liên Sơn sừng sững một bên đường. chẳng thấy đỉnh núi đâu, mây mù che kín lối rồi. Nhiệt độ hạ dần, lạnh hơn, phải kéo kín cửa xe lại và mở máy điều hoà. Nhiệt độ bên ngoài đang hạ thấp kèm gió nữa.

Dừng bên con suối nhỏ để tung tăng một chút cho đỡ mỏi chân và đau lưng. Mấy tay lái xe tuyến này cũng hay, cả 1 quãng đường xa như vậy, chẳng có nhà, chẳng có người, chẳng có chỗ sửa xe. Nếu nổ lốp, chỉ có nước thay bánh khác mà lăn.

Hoa đỏ rưng rưng
Thấm mệt vì di chuyển dài, tranh thủ chợp mắt một tí thì về đến Lào Cai, Sapa. Trời sẩm tối chừng 6h.

Nhận phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho chuyến " lang thang chợ đêm"

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Lai Châu- Lào Cai P1

Từ Điện Biên, đi Mường Lay và nghỉ đêm ở Mường Lay.
Đi qua Sín Chải, gặp ngay sông Đà, bờ đê 2 bên công nhân đang hì hục cho kịp mùa mưa tháng 6 tới.
Thuỷ điện lớn nhất nhì sau Hoà Bình là sông Đà.


Mùa khô nước rút thấp, có thể thấy đá sỏi dưới lòng hồ

Vào mùa mưa thì nước dâng lên cao ngang mặt đường, tràn ngập cả đường đi và những cây cầu gỗ. Vì vậy cầu gỗ mục hết cả, xe không dám chạy người không dám đi. Người ta đang ngày đêm xây cầu treo.



Tới đây rồi thì mới thấm thía " Tây Tiến"
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống....là như thế nào. May là buổi sáng ăn nhẹ, chứ không tha hồ mà hò. Tháng 4 vào mùa đốt đồng, các cánh đồng và trên núi đều có vẻ xác xơ tiêu điều. Người ta đốt rạ, rồi trộn phân bò, đem rải lại đồng, chờ mưa xuống thấm vào đất, sau đó bắt đầu cày cấy cho một mùa vụ mới.


Những ngọn núi khác thì đang được xẻ làm đường. Cung đường cũ ngày mưa quá lầy lội, xe du lịch không thể đi qua. Để phát triển du lịch Tây Bắc, bắt buộc ta phải hy sinh làm đường.

Điều đáng lo ngại là, rừng còn thưa lắm!!!
Từ Lai Châu đi 51 cây số nữa là đến Phong Thổ - Lai Châu Mới. Nơi đây xây dựng khu trung tâm mới với chính sách di dời bà con dân tộc xuống ở. Nhưng hầu như chẳng ai chịu rời bỏ làng mạc, mặc du khu đô thị nhìn như khu phố Tây, mới toanh và sạch sẽ.

Cho nên đi qua thành phố khá lặng lẽ và vắng vẻ. Không khí càng lạnh dần do càng lên cao.

Phố núi chập chùng mây
Tay lạnh bàn tay,tìm túi áo

Đi qua các làng bản, những phiên chợ như thế này rất hiếm khi gặp. Có lẽ là người kinh họ lập nên.


Mua hoa chuối

Hầm Đờ Cát



Cách vài km từ đồi A1 là hầm Đờ Cát, nơi tướng Pháp bị bắt.
Bao nhiêu năm rồi, giờ khu này chỉ còn lại 1 khúc - như cái chuồng heo vậy!!!



Sông Nậm Rốn trong thơ văn ngày xưa, nay cũng chỉ còn bé xíu như cái Rốn, người ta xây cầu, xây đường, xây nhà xung quanh khu này hết cả rồi. Chẳng còn " rừng núi chập chùng" nữa.

Trên đồi A1


Tôi lại chiều lòng mình để thực hiện cho được chuyến đi Tây Bắc. Tháng 4/2010, khi cơn gió lạnh đầu xuân đã nguội dần.
Transit chuyến bay ở Nội Bài, bay thẳng ra Điện Biên bằng Mekong Air, máy bay nhỏ, cánh quạt to, kêu thủng lổ nhĩ. Vừa run vừa cầu nguyện.

Đến nơi thì phở phào cái sượt. Điện Biên cũng lành lạnh, mặc đơn giản để thưởng thức cái lạnh miền cao.
Đồi A1 đón bước chân vào buổi trưa tĩnh lặng, chẳng có nắng, gió lùa lá khô xào xạc. Đột nhiên trong lòng dội lên bài " Mùa xuân lá khô" của Tuấn Vũ.
" Tôi trở lại vùng hành quân
Vùng xa xôi đá sỏi biết buồn..."
Nghe sến rện. Nhưng lại hợp cảnh và hợp tình.


Vùng đất này, nơi nhuộm máu quân dân, nay hoa đã nở trên đất khô cằn.
Buổi trưa mà Điện Biên mát lạnh, trời không mây nhưng không nắng. Bên kia đồi là Mường Lay ấp ủ lấy đồi A1. Những ruộng lúa bậc thang của dân tộc xanh mướt xanh.

Chiến tranh lùi xa trong kí ức của người Việt, nhưng đang nhen nhóm ở những quốc gia khác. Chiến tranh nổ ra: người già và trẻ nhỏ là đáng thương nhất.

Hội An mùa lũ


Hội An mùa nước lũ
Tháng 10 vừa qua 1 trận cuồng phong, nước ngập lên tận mái nhà, bà con chèo xuồng đi giữa phố cổ. Vậy mà sau đó 1 tuần ra Hội An, dường như mọi thứ trở lại cuộc sống ngày thường như không có gì xảy ra. Nước rút, người ta quét dọn trở lại cuộc sống thường ngày và tiếp tục đón khách.
Phố cổ bao phen " trầm mình" trong nước, vậy mà cột nhà vẫn còn nguyên vẹn. Mái ngói vẫn rêu phong những mảng quen. Sức sống của con người qua năm tháng, vật lộn với thiên tai thật mạnh mẽ.
Hội An vẫn lên đèn mỗi tối. Những chiếc đèn lồng là đặc sắc và là 1 nét văn hoá từ ngàn xưa.


CÁi gì xưa cũ thì người ta thường đi tìm. Hoài niệm.

Huế mưa vùi


Không mưa ở đâu như mưa Huế. Cái rỉ rả dai như đỉa cả ngày, trời u u chẳng chút mây xanh, người ta thấm thía mưa Huế. Mưa Huế có thể mưa cả ngày, con mèo lười có thể vùi mình trong xó bếp ngủ chẳng cần ăn. Người ta vẫn phải đến công sở, áo mưa trùm kín rồi chạy băng băng. Mưa Huế xì xụp lắc rắc, hạt mưa như mưa phùn,lúc nặng hạt lúc nhẹ tênh. Sông Hương lặng lẽ ngủ vùi những ngày mưa, buồn tẻ chẳng có khách nào thèm dạo sông, lại ngân nga khúc ca u hoài của chiều mưa buồn.
Tại sao người Huế mộng mơ, cũng phải do cảnh thơ thế mà.
Trời hôm sau có vẻ tạnh quang mây. Vòng quanh kinh thành cũ, tìm dư âm những ngày hưng thịnh xưa. Nghe như tiếng trống thùng thình mùa trẩy hội.
Chiều về nghe Thiên Mụ buông tơ lòng trong tiếng chuông buồn, bóng cây rũ bên bờ sông Hương.
Huế mưa và đẹp nên thơ lắm.

Update 2010


Hôm nay mò về nhà cũ, sao mà bụi bặm đóng đầy váng nhện. Quét dọn 1 hơi. Hoá ra mình bỏ hoang cả năm rồi.
Thôi nay về lại mái nhà xưa, update thông tin của năm 2010 vậy

Đến Huế vào tháng 10/2009
Mưa tầm mưa tã
Cả thành phố ướt nhẹp