Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012
Bên trong hầm Đờ Cát và Tướng De Castries
Ngoài đồi A1 là điểm đến khi ghé qua Điện Biên Phủ thì hầm Đờ Cát cũng là điểm nên tham quan.
Hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát nằm ở trung tâm tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, thuộc cánh đồng Mường Thanh, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên.
Cấu trúc và cách bố trí, sắp xếp của căn hầm vẫn còn được giữ nguyên. Xung quanh hầm là hàng rào phòng thủ với hệ thống dây kẽm gai dày đặc và bốn chiếc xe tăng. Hầm Đờ Cát dài 20m và rộng 8m, bao gồm bốn gian dùng cho cả nơi ở và làm việc.
Tại căn hầm này, tướng Đờ Cát đã tiếp đón nhiều quan chức cấp cao như: thủ tướng Pháp Joseph Laniel, tổng thống Mỹ Dwight Eisenhower, thủ tướng Anh Winston Churchill cũng như các nhà báo. Vào lúc 17h30 ngày 7/5/1954, Tạ Quốc Luật, chỉ huy trưởng đại đội 360, trung đoàn 209, sư đoàn 312 đã bắt sống tướng Đờ Cát tại bàn làm việc.
Lần theo những vết tích còn lại của một nơi được gọi là chiến tích chiến tranh, ta đi tìm chân dung tướng De Castries, ông là ai?
Ai đến di tích, cũng chụp 1 tấm ảnh thế này để lưu niệm tại bia ghi ảnh tướng De Castries bị bắt.
Christian Marie Ferdinand de la Croix de Castries (11 tháng 8 năm 1902 – 29 tháng 7 năm 1991) là một chỉ huy người Pháp tại trận Điện Biên Phủ năm 1954. Tại Việt Nam, Christian de Castries thường được viết Tướng Đờ Cát, hay Đờ Ca-xtơ-ri.
Christian de Castries xuất thân từ một gia đình danh giá ở Pháp theo binh nghiệp từ lâu. Năm 19 tuổi, Christian de Castries nhập ngũ. Ông đã được học Trường Kỵ binh Saumur vào năm 1926 và được phong hàm sỹ quan nhưng sau đó ông đã xin nghỉ để theo môn thể thao đua ngựa. Sau khi tái gia nhập quân ngũ vào thời kỳ Thế chiến thứ hai, ông đã bị bắt năm 1940 và đã trốn thoát trại tù binh của Đức năm 1941 và tham gia chiến đấu với lực lượng Đồng Minh ở Bắc Phi, Ý và Nam Pháp.
Năm 1946 Castries lên hàm trung tá và đã được phái đến Đông Dương thuộc Pháp. Đầu năm 1951, ông được cử làm chỉ huy trưởng Binh đoàn cơ động Ma-rốc (Groupement Mobile des Tabors) nhưng không lâu sau ông bị thương do xe cán phải mìn và được đưa về Pháp chữa trị. Chức vụ Chỉ huy trưởng GM Tabors được giao lại cho phó của ông là Trung tá Leve.
Năm 1952, sau khi phục hồi sức khỏe, ông trở lại Việt Nam với hàm đại tá. Tháng 12 năm 1953, ông được giao nhiệm vụ phòng thủ ở Điện Biên Phủ với chức vụ chỉ huy trưởng tập đoàn cứ điểm. Ông là người chỉ huy tại tập đoàn cứ điểm chống trả cuộc bao vây kéo dài 8 tuần của quân Việt Minh trong trận Điện Biên Phủ và được thăng hàm thiếu tướng (General de brigade) tại mặt trận vào ngày 16 tháng 4 năm 1954. Tuy nhiên, đến ngày 7 tháng 5, quân Việt Minh đã đánh bại lực lượng quân Pháp và đồng minh tại tập đoàn cứ điểm, trên thực tế đã kết thúc Chiến tranh Đông Dương cũng như sự hiện diện của quân đội Pháp tại Đông Nam Á. Castries đã bị bắt giam làm tù binh trong 4 tháng trong lúc hiệp định đình chiến đang được các bên liên quan thương thảo ở Genève, Thụy Sĩ.
Ông rời quân ngũ năm 1959 và qua đời năm 1991 tại Paris, Pháp.
Thông tin: từ wiki
Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012
Làm cupcake
Một dịp, một cơ hội để học làm cupcake. Thật thú vị.
You can visit to study yourself: http://www.cupcakerecipes.com/
Ingredients
• 2 1/4 cups all purpose flour
• 1 1/3 cups sugar
• 3 teaspoons baking powder
• 1/2 teaspoon salt
• 1/2 cup shortening
• 1 cup milk
• 1 teaspoon vanilla
• 2 large eggs
Easy Cupcake Recipe Directions
Preheat oven to 350 degrees. Line cupcake pans with paper liners.
Combine flour, sugar, baking powder, and salt in a large mixing bowl. Add shortening, milk, and vanilla. Beat for 1 minute on medium speed. Scrape side of bowl with a spatula.
Add eggs to the mixture. Beat for 1 minute on medium speed. Scrape bowl again. Beat on high speed for 1 minute 30 seconds until well mixed.
Spoon cupcake batter into paper liners until 1/2 to 2/3 full.
Bake for 20 to 25 minutes or until toothpick inserted in center comes out clean.
Cool 5 minutes in pans then remove and place on wire racks to cool completely.
Once cupcakes are completely cooled, frost with your favorite frosting recipe or decorate as you desire.
These are my cupcakes:
Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012
Chuyện hay nên học
nhớ lần ngồi trên taxi từ Mundelein đưa ra ga Libertyville đi chicago downtown, ông già người Mỹ gốc hàn chở. Đang phi với tốc độ trung bình, qua ngã 4, một thằng choai choai cũng phi nhanh, đâm ra 2 bên thắng gấp, chỉ cách nhau khoảng 1 lóng tay thì 2 xe va nhau. Thằng kia lò đầu chửi fuck. vậy mà ông già lái xe lò đầu cười rồi vẫn tay chào, đôi bên lái đi tiếp. Tôi ngạc nhiên với thái độ ông ấy, ngồi sau hỏi " how can u do that? He's going kill us". ông già trả lời" he likes a garbage car, he carries garbage as disappointed, angry...of course he wants to throw to you. when it happens do not receive it. smiles, wish him luck and continue doing your works. believe me, you'll feel better and happier"
==> tớ dịch lại cho nha: làm sao ông lại làm thế được, hắn sắp giết chúng ta đó. ông trả lời:thằng đó nó giống như cái xe rác vậy. chứa trong người nó sự thất vọng, hay buồn bực...dĩ nhiên khi gặp ta, nó muốn quăng mấy thứ rác rưởi đó vào ta. khi gặp vậy thì đừng nhận. cười, vẫy chào, mong nó may mắn rồi tiếp tục công việc của mình. tin ta đi, rồi sẽ thấy hạnh phúc hơn.
Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012
Mùa sơ ri
Phải nói là trong các loại trái cây Việt Nam, mình đặc biệt yêu thích sơ-ri.
Nội cái nhìn trái chín với màu sắc tươi mát cũng đã thích rồi. Huống chi, thành phần về vitamin của sơ-ri cũng được nhắc đến như là một thứ nước uống tăng cường hệ miễn dịch trong mùa hè nắng oi bức.
Gọi Sơ ri là nói theo cách phát âm theo tiếng Pháp của từ cerise. Còn cây Sơ-ri có tên khoa học là Malpighia glabra, là một loài cây bụi hay cây thân gỗ nhỏ có quả nằm trong họ Sơ ri (Malpighiaceae), có nguồn gốc ở Tây Ấn và miền bắc Nam Mỹ. Mặc dù nó tương tự như quả anh đào (Cherry), nhưng loài cây này không có quan hệ họ hàng gì với anh đào thực thụ (chi Prunus).
Trái sơri được coi là giàu đường nhất trong số những trái cây màu đỏ vì trung bình mỗi trái sơri có tới 15% thành phần là đường gluxít. 81% thành phần cấu tạo quả sơri là nước có chứa các chất khoáng hòa tan và vitamin. Có thể tìm thấy trong trái sơri rất nhiều loại chất khoáng (500mg/100g), canxi (17mg/100g), kẽm (250mg/100g), sắt, đồng... Tỷ lệ vitamin C có trong 100g sơri có thể từ 4 tới 21mg, nhưng thường xuyên nhất là ở mức trên dưới 15mg. Lượng vitamin A tổng hợp là 0,4mg/100g, và tuyệt vời hơn nữa là mọi loại vitamin nhóm B đều có trong quả sơri với một tỷ lệ rất hợp lý. Do có hàm lượng nước và kẽm cao, sơri rất có tác dụng lợi tiểu. Ngoài ra, do lượng chất khoáng phong phú, sơri tham gia tích cực vào việc làm cân bằng hoạt động của cơ quan nội tạng. Quá trình chuyển hóa của sơri khi vào cơ thể làm giải phóng kẽm, làm trung hòa chế độ dinh dưỡng hiện nay đôi khi có quá nhiều axít.
Cây Sơ-ri du nhập vào Việt Nam "theo chân" của người Pháp vào những năm đầu thế kỷ XX. Gốc của cây Sơ-ri là loại cây dại (như dâu rừng của Đà Lạt), so với "dân" bản xứ Nam Mỹ thì trái Sơ-ri Việt Nam nhỏ hơn nhưng vị ngọt thanh hơnSơri, trái cây của mùa hè có thể nói là loại quả giàu đường nhất trong những thứ trái cây màu đỏ, cứ 100g sơri sẽ cung cấp cho chúng ta khoảng 68 calo và khoảng 15mg vitamin C và A. Ngoài ra, do quả sơri rất giàu chất kẽm nên có tác dụng lợi tiểu, đồng thời chất xơ trong thứ quả này kích thích hoạt động của các cơ quan nội tạng.
Chỉ cần bạn ăn khoảng 125g sơri là bạn đã cung cấp cho cơ thể 20% đến 30% lượng vitamin C và 25% lượng vitamin A được khuyên dùng nên bổ sung hàng ngày, hay carôten (đây là loại vitamin cần thiết để duy trì tình trạng tốt cho da, chống lại quá trình lão hóa tể bào và còn có thể là tác nhân chống lại ung thư). Cuối cùng, cũng với 125g sơri là bạn đã tiếp nhận cho cơ thể khoảng 15% lượng vitamin B9 và axít pholic (axít ngăn ngừa chứng thiếu máu) khuyên dùng hàng ngày.
Bạn nhớ rửa kỹ những trái sơri trước khi thưởng thức nhé. Đôi khi, vỏ trái sơri hơi dai, bạn nên nhai kỹ, như thế vừa ngon hơn lại có lợi hơn cho quá trình tiêu hóa.
Theo: Le Nouvel Observateur
Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012
Mưa rồi đó em ạ!
Mới gần hết tháng 3, trời đã chuyển giông và đổ cơn mưa đầu mùa.
Đi qua những ngày nắng nóng, mưa về cho cây cối ừng ực uống từng ngụm nước mát cho thỏa cơn khát.
Mưa thì lùng tùng áo mưa, nhưng xòe tay đón những hạt nước trong lành, buồn bực cũng theo đó mà tan nhanh
Thích mưa cho mát và xóa tan bụi đường trên những tán lá của những hàng cây ven đường
Những loạt ảnh động về mưa
Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012
Ghé Narita - cảng hàng không danh tiếng của Nhật-Thứ Bảy, 15/01/2011, 11:12
Ghé Narita - cảng hàng không danh tiếng của Nhật
TTO - Với những chuyến bay dài, nếu thích Nhật, hãy ghé chọn tuyến qua Narita để được một lần ngắm nhìn cảng hàng không danh tiếng của Nhật Bản.
Một góc mặt tiền sân bay Narita (Nhật Bản)
Với hơn 100 cổng kiểm soát, nhiều người nghĩ rằng “hình như chẳng khi nào Narita có thể sử dụng hết công suất”
Tọa lạc tại Chiba, thuộc phía đông Tokyo, Narita là sân bay nối các chuyến bay Châu Á và Châu Mỹ, là sân bay chuyên vận chuyển hàng hoá lớn thứ 3 trên thế giới. Tôi có dịp bay quá cảng và dừng chân tại Narita, gần như là một thành phố Nhật thu nhỏ với những phương tiện và dịch vụ hoàn hảo phục vụ cho các hành khách trong những chuyến bay dài.
Trời trưa Nhật nhưng không nắng, hanh hanh trong cái lạnh của xứ Phù Tang. Những hàng quán bày trí phong cách Nhật đầy ấn tượng. Điều khiến tôi ngạc nhiên với tài làm những món ăn giả y như thật 100%. Với kỹ thuật hết sức tinh vi, khó lòng phân biệt, đây chỉ là hàng mẫu cho khách chọn lựa (ảnh).
Với kỹ thuật hiện đại và chất liệu nhựa đặc biệt, những lát cà, lá xà lách hay một con tôm…giống như thật sẽ khiến bạn cồn cào sau chuyến bay dài.
Đối với người Nhật, khi có nhu cầu về dịch vụ, chắc chắn họ sẽ sử dụng cho thật đáng đồng tiền. Và ngược lại, những nhà làm dịch vụ khi đã cung cấp bất kì loại dịch vụ nào thì họ thường cung cấp những điều kiện tốt nhất từ chân tơ đến kẽ tóc.
Thêm một dịch vụ nữa phải nói đến đó là phòng ngủ và tắm. Chỉ cần vài trăm yên, hành khách có thể tắm táp thay đồ cho thoải mái và thậm chí phòng để ngủ nếu lỡ chuyến bay.
Sân bay Narita có hệ thống ghế mát xa, giá 10 phút là 100 yên. Bỏ xu 100 yên vào khe ghế, nhấn nút và hãy nhắm mắt thư giãn.
Đường băng khá thoải mái cho cùng một lúc rất nhiều máy bay đáp xuống. Điều làm nhiều khách dừng chân ngạc nhiên nhất là cứ khoảng 15 phút, các nhân viên điều độ làm việc tại sân bay thay phiên nhau tập thể dục giữa giờ .
Nếu có tìm hiểu văn hoá Nhật có lẽ điều này không lạ. Bởi lẽ người Nhật vốn xem công việc là niềm vui, rất vui khi có việc để làm, dù là việc nhỏ như đổ rác ở sân bay. 8 giờ tại nơi làm việc là 8 giờ dốc sức cho niềm vui ấy.
Những người quản lý nhìn thấu điều đó. Vì vậy, tất cả nhân viên phải thay nhau cứ 15 phút là phải có sự vận động để thư giãn. Một khách người Mỹ bảo tôi: "Nét văn hoá này rất hay".
Tôi nhìn đồng hồ rồi vội vàng gọi phần ăn nhanh cho kịp chuyến bay kế tiếp; thầm tấm tắc khen dịch vụ hoàn hảo nới đây đối với những ai phải ngồi máy bay trên những chuyến đi dài mệt mỏi.
Sunmi_totoro
http://dulich.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=420583&ChannelID=481
TTO - Với những chuyến bay dài, nếu thích Nhật, hãy ghé chọn tuyến qua Narita để được một lần ngắm nhìn cảng hàng không danh tiếng của Nhật Bản.
Một góc mặt tiền sân bay Narita (Nhật Bản)
Với hơn 100 cổng kiểm soát, nhiều người nghĩ rằng “hình như chẳng khi nào Narita có thể sử dụng hết công suất”
Tọa lạc tại Chiba, thuộc phía đông Tokyo, Narita là sân bay nối các chuyến bay Châu Á và Châu Mỹ, là sân bay chuyên vận chuyển hàng hoá lớn thứ 3 trên thế giới. Tôi có dịp bay quá cảng và dừng chân tại Narita, gần như là một thành phố Nhật thu nhỏ với những phương tiện và dịch vụ hoàn hảo phục vụ cho các hành khách trong những chuyến bay dài.
Trời trưa Nhật nhưng không nắng, hanh hanh trong cái lạnh của xứ Phù Tang. Những hàng quán bày trí phong cách Nhật đầy ấn tượng. Điều khiến tôi ngạc nhiên với tài làm những món ăn giả y như thật 100%. Với kỹ thuật hết sức tinh vi, khó lòng phân biệt, đây chỉ là hàng mẫu cho khách chọn lựa (ảnh).
Với kỹ thuật hiện đại và chất liệu nhựa đặc biệt, những lát cà, lá xà lách hay một con tôm…giống như thật sẽ khiến bạn cồn cào sau chuyến bay dài.
Đối với người Nhật, khi có nhu cầu về dịch vụ, chắc chắn họ sẽ sử dụng cho thật đáng đồng tiền. Và ngược lại, những nhà làm dịch vụ khi đã cung cấp bất kì loại dịch vụ nào thì họ thường cung cấp những điều kiện tốt nhất từ chân tơ đến kẽ tóc.
Thêm một dịch vụ nữa phải nói đến đó là phòng ngủ và tắm. Chỉ cần vài trăm yên, hành khách có thể tắm táp thay đồ cho thoải mái và thậm chí phòng để ngủ nếu lỡ chuyến bay.
Sân bay Narita có hệ thống ghế mát xa, giá 10 phút là 100 yên. Bỏ xu 100 yên vào khe ghế, nhấn nút và hãy nhắm mắt thư giãn.
Đường băng khá thoải mái cho cùng một lúc rất nhiều máy bay đáp xuống. Điều làm nhiều khách dừng chân ngạc nhiên nhất là cứ khoảng 15 phút, các nhân viên điều độ làm việc tại sân bay thay phiên nhau tập thể dục giữa giờ .
Nếu có tìm hiểu văn hoá Nhật có lẽ điều này không lạ. Bởi lẽ người Nhật vốn xem công việc là niềm vui, rất vui khi có việc để làm, dù là việc nhỏ như đổ rác ở sân bay. 8 giờ tại nơi làm việc là 8 giờ dốc sức cho niềm vui ấy.
Những người quản lý nhìn thấu điều đó. Vì vậy, tất cả nhân viên phải thay nhau cứ 15 phút là phải có sự vận động để thư giãn. Một khách người Mỹ bảo tôi: "Nét văn hoá này rất hay".
Tôi nhìn đồng hồ rồi vội vàng gọi phần ăn nhanh cho kịp chuyến bay kế tiếp; thầm tấm tắc khen dịch vụ hoàn hảo nới đây đối với những ai phải ngồi máy bay trên những chuyến đi dài mệt mỏi.
Sunmi_totoro
http://dulich.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=420583&ChannelID=481
Mùa đông thung lũng Tây Bắc-Thứ Hai, 27/12/2010, 07:26

Mùa đông thung lũng Tây Bắc
TTO - Những ngày mùa đông lạnh này, vùng núi cao càng nhiều hấp dẫn dù sương mù dày đặc; sụp tối rất nhanh.
Đoạn đường từ Lai Châu lên Lào Cai, tôi chợt nhớ vài câu trong “Tây Tiến”
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm (…) Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống…”
Mặc dù ngày nay đường xá tuyến Tây Bắc đã được mở rộng, san núi làm đường, nhưng có những đoạn vẫn khiến du khách “lên ruột” như thế với đường quanh co, lúc lên đèo cao, lúc xuống lũng thấp… Hai bên là sườn núi và những bản làng người Thái, người Mông thấp thoáng ẩn hiện. Núi rừng Tây Bắc hùng vĩ và thiên nhiên tuyệt vời hút hồn du khách như thế...
Đường lên Tây Bắc
Dân tộc Dao có Dao Đỏ, Dao Lan Ten, Dao quần chẹt… Đoạn xe dừng dọc đường, một nhóm người dân tộc Dao Lan Ten mang thổ cẩm ra chào hàng. Đồng bào Dao Lan Ten đầu đội nón được đúc bằng nhôm quấn cước đen, phủ lên tấm khăn vuông màu đen.
Bà con khá thân thiện. Có người hỏi cái mũ nhôm bà con mình đang đội có bán không, một bà vui vẻ trả lời ngay: “Bán chứ, một trăm ngàn đồng mới bán”.
Hai bạn trẻ miền xuôi (giữa) bên bà con dân tộc Dao Lan Ten đội nón được đúc bằng nhôm quấn cước đen, phủ lên tấm khăn vuông màu đen
Lào Cai đón chúng tôi tôi trong cái lạnh vùng núi cao. "Mù sương khói" là một cụm từ người dân địa phương dùng để nói về Lào Cai và Sapa vào mùa đông.Những thung lũng xa vắng trong mùa đông lạnh giá, những ngôi nhà xa xa trên các triền đồi, bóng áo chàm thấp thoáng trong những cánh đồng ruộng bậc thang, những cánh đồng vàng rực bông cải... sao mà thi vị quá.
Buổi tối lang thang ra chợ, áo ấm dày cũng không xua đi cái lạnh được nhiều bằng việc ngồi quanh bếp than hồng thưởng thức các món nướng...
Trời lạnh, những món nướng cũng ngon lành hơn
Chợ tình Sapa ngày nay đã được xây mới. Trai gái dân tộc tụ họp mua bán nhiều hơn ngày xưa, đông nhất vào cuối tuần. Đâu đó văng vẳng tiếng “đàn môi” tỏ tình, tâm sự...
Đàn môi
Với người Sài Gòn, khung cảnh và thời tiết Tây Bắc mùa đông sao mà tuyệt vời. Chỉ hơi tiếc nuối một điều là do sự phát triển du lịch vùng cao, nên một số bà con dân tộc chèo kéo du khách…
Phụ nữ dân tộc chỉ đan lát khi rảnh rỗi
Nếu thích săn ảnh, du khách thường lên Bắc Hà, vì phiên chợ ở đây sẽ mang lại nhiều tấm ảnh đẹp từ những bộ váy hoa sặc sỡ mà bà con mặc để đi chợ phiên.
Sặc sỡ chợ phiên
Rời Bắc Hà để vào Bản Phố, nơi những ngôi nhà được làm từ đất, vách đất, sàn đất. Lại nhớ một đoạn thơ:
“Ai đó hát ngất ngư Phố Bản
Lũ nghé tơ nhảy giỡn rộn bờ khe
Ngọn gió quẩn thổi tung viền váy đỏ
Làm ngả nghiêng lơi lả cánh rừng tre".
(Thơ của Nguyễn Khôi)
Có cảm giác dường như thời gian ở đây trôi chậm hơn rất nhiều. Những triền đồi thoai thoải, những luống rau su su, những cụm hoa bạc hà mọc dại… thêm cái lạnh rét mướt nữa, nghe thơm lựng mùi khói bếp bốc lên từ nhà ai đang cời khoai nướng...
Nụ cười hồn nhiên của các em nhỏ người dân tộc
Làng bản yên bình
Chiều sụp tối rất nhanh, sương mù phủ kín đường đi, các con phố vẫn chưa lên đèn. Ánh trăng về tỏa sáng trên các triền đồi. Xa xa và heo hút, có tiếng vợ gọi chồng và đàn con nô đùa bên bếp lửa. Và tiếng chuông leng keng từ cổ một con dê núi nào đó văng vẳng chợt gần chợt xa trong chiều đông lạnh giá...
SUNMI_TOTORO
http://dulich.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=417504&ChannelID=481
Một lần đến thăm Bảo tàng Field - báo Tuổi trẻ Thứ Bảy, 11/12/2010, 11:35
Một lần đến thăm Bảo tàng Field
TTO - Bảo tàng Field, Chicago (Mỹ) trưng bày rất sống động và đầy đủ. Ngày tôi đến bảo tàng vào đúng thời điểm miễn phí (thông thường phí vào cửa 10 USD).
Phía ngoài Bảo tàng Field
Field luôn có những chương trình và sự kiện xoay quanh việc tạo ra các đề tài để thảo luận trực tuyến, vào thời gian và thời điểm trong tuần, khách tham quan có thể vào cổng tự do. Chính vì thế, ngoài khách du lịch, dân địa phương cũng “năng" đến bảo tàng nhiều hơn.
Nếu ai từng xem bộ phim hài Night of the museum (Đêm bảo tàng) thì khi đến Field sẽ tận mắt chứng kiến sự vĩ đại của các sảnh trưng bày tại bảo tàng này. Khi bước vào cửa, bạn sẽ thấy ngay hình ảnh bộ xương khủng long T-Rex quen thuộc trong phim ảnh. Đây là bộ xương hoàn thiện nhất thế giới được công bố vào ngày 17-5-2000, sau đó hàng triệu người đã kéo nhau đến bảo tàng để được tận mắt chứng kiến bộ xương khủng long này.
Bộ xương khủng long T-Rex
Một hiện vật trong bảo tàng
Cách bàì trí của bảo tàng cũng rất thú vị. Mỗi gian phòng là một thế giới động vật thu nhỏ. Tất cả mẫu vật đều từ vật thật hoặc bằng kích thước 100% thật bên ngoài. Trong “làng bảo tàng” ở Mỹ, Field là một điểm son mà không một du khách nào có thể quên ghé qua.
Cảnh vật bài trí từng khu rất đầy đủ thông tin cho khách tham quan. Qua đó ai cũng có thể nhận thấy ngày nay "tác giả" thu nhỏ dần môi trường sống của động vật hoang dã không ai khác hơn chính là con người.
Con người đốn rừng, san bằng đất đai để mở rộng lãnh thổ. Con người xẻ núi lấy đất đá làm nhà, làm đường… Các loài động vật phải vất vả tìm thức ăn và nơi ẩn trú, mất đi nơi sinh tồn chúng dần chết vì thiếu thức ăn, môi trường sống, sinh sản, dần đi vào nguy cơ tiệt chủng.
Những hiện vật sống động
Sau phần thuyết trình, hầu hết ai cũng thú thật mình trăn trở về những hành động do con người gây ra. Bảo tàng còn đưa ra nhiều thông điệp: bảo vệ môi trường, biến đổi khí hậu, bảo vệ nước...
Cô thuyết minh cho biết: “Chúng ta bảo vệ nguồn nước là để bảo vệ sự sống. Ngày nay có quá nhiều nhà máy, cơ sở làm ô nhiễm nguồn nước sinh hoạt, đặc biệt là mạch nước ngầm. Khí hậu nóng dần lên làm nước biển dâng cao theo tỉ lệ hằng năm, có nguy cơ hòa tan vào nước ngọt, sẽ làm chết biết bao loài thủy sinh và như thế thì sự mất cân bằng sinh thái sẽ xảy ra. Tất cả hệ quả đều tỉ lệ thuận với nhau. Khi đó thì hậu quả thật khó lường”.
Giải thích xong, cô còn kèm theo lời cảm ơn tôi vì đã đặt câu hỏi bổ ích như thế, cho cô ấy cơ hội truyền tải thông điệp này đến khách tham quan.
Ngoài những gian phòng triển lãm mẫu vật, Field còn là bảo tàng về các cư dân. Đặc biệt họ tái dựng cuộc sống - lịch sử của người Indian, thổ dân và cũng là người bản xứ của Hoa Kỳ. Indian là những cư dân thuộc Bắc Mỹ, hay còn được gọi là người Mỹ da đỏ. Bảo tàng tái hiện cuộc sống, săn bắn, trang phục một cách đầy đủ tập trung. Du khách có thể chụp ảnh, ghi hình, mày mò nghiên cứu thoải mái.
Bên trong bảo tàng còn có khu vực dành riêng cho việc chiếu phim 3D, các em nhỏ rất thích khi được xem động vật hoang dã hay cuộc du hành vào các hành tinh xa xôi…
Bài, ảnh: SUNMI_TOTORO
http://dulich.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=415376&ChannelID=480
TTO - Bảo tàng Field, Chicago (Mỹ) trưng bày rất sống động và đầy đủ. Ngày tôi đến bảo tàng vào đúng thời điểm miễn phí (thông thường phí vào cửa 10 USD).
Phía ngoài Bảo tàng Field
Field luôn có những chương trình và sự kiện xoay quanh việc tạo ra các đề tài để thảo luận trực tuyến, vào thời gian và thời điểm trong tuần, khách tham quan có thể vào cổng tự do. Chính vì thế, ngoài khách du lịch, dân địa phương cũng “năng" đến bảo tàng nhiều hơn.
Nếu ai từng xem bộ phim hài Night of the museum (Đêm bảo tàng) thì khi đến Field sẽ tận mắt chứng kiến sự vĩ đại của các sảnh trưng bày tại bảo tàng này. Khi bước vào cửa, bạn sẽ thấy ngay hình ảnh bộ xương khủng long T-Rex quen thuộc trong phim ảnh. Đây là bộ xương hoàn thiện nhất thế giới được công bố vào ngày 17-5-2000, sau đó hàng triệu người đã kéo nhau đến bảo tàng để được tận mắt chứng kiến bộ xương khủng long này.
Bộ xương khủng long T-Rex
Một hiện vật trong bảo tàng
Cách bàì trí của bảo tàng cũng rất thú vị. Mỗi gian phòng là một thế giới động vật thu nhỏ. Tất cả mẫu vật đều từ vật thật hoặc bằng kích thước 100% thật bên ngoài. Trong “làng bảo tàng” ở Mỹ, Field là một điểm son mà không một du khách nào có thể quên ghé qua.
Cảnh vật bài trí từng khu rất đầy đủ thông tin cho khách tham quan. Qua đó ai cũng có thể nhận thấy ngày nay "tác giả" thu nhỏ dần môi trường sống của động vật hoang dã không ai khác hơn chính là con người.
Con người đốn rừng, san bằng đất đai để mở rộng lãnh thổ. Con người xẻ núi lấy đất đá làm nhà, làm đường… Các loài động vật phải vất vả tìm thức ăn và nơi ẩn trú, mất đi nơi sinh tồn chúng dần chết vì thiếu thức ăn, môi trường sống, sinh sản, dần đi vào nguy cơ tiệt chủng.
Những hiện vật sống động
Sau phần thuyết trình, hầu hết ai cũng thú thật mình trăn trở về những hành động do con người gây ra. Bảo tàng còn đưa ra nhiều thông điệp: bảo vệ môi trường, biến đổi khí hậu, bảo vệ nước...
Cô thuyết minh cho biết: “Chúng ta bảo vệ nguồn nước là để bảo vệ sự sống. Ngày nay có quá nhiều nhà máy, cơ sở làm ô nhiễm nguồn nước sinh hoạt, đặc biệt là mạch nước ngầm. Khí hậu nóng dần lên làm nước biển dâng cao theo tỉ lệ hằng năm, có nguy cơ hòa tan vào nước ngọt, sẽ làm chết biết bao loài thủy sinh và như thế thì sự mất cân bằng sinh thái sẽ xảy ra. Tất cả hệ quả đều tỉ lệ thuận với nhau. Khi đó thì hậu quả thật khó lường”.
Giải thích xong, cô còn kèm theo lời cảm ơn tôi vì đã đặt câu hỏi bổ ích như thế, cho cô ấy cơ hội truyền tải thông điệp này đến khách tham quan.
Ngoài những gian phòng triển lãm mẫu vật, Field còn là bảo tàng về các cư dân. Đặc biệt họ tái dựng cuộc sống - lịch sử của người Indian, thổ dân và cũng là người bản xứ của Hoa Kỳ. Indian là những cư dân thuộc Bắc Mỹ, hay còn được gọi là người Mỹ da đỏ. Bảo tàng tái hiện cuộc sống, săn bắn, trang phục một cách đầy đủ tập trung. Du khách có thể chụp ảnh, ghi hình, mày mò nghiên cứu thoải mái.
Bên trong bảo tàng còn có khu vực dành riêng cho việc chiếu phim 3D, các em nhỏ rất thích khi được xem động vật hoang dã hay cuộc du hành vào các hành tinh xa xôi…
Bài, ảnh: SUNMI_TOTORO
http://dulich.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=415376&ChannelID=480
Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011
ĐÊM CAO NGUYÊN
Tác giả: sunmi_totoro ( sunmi nguyen)

“ canh là món ruột của ta. Phải chăng vì đời sống dân dã của ta chẳng bao giờ đủ thị cá để gắp cho thỏa thích nên ta đã độc chế ra cái món húp xì xụp này?! Mà phải chăng vì lẽ “ chan hòa công xã” nên chỉ một nồi canh mà người ta cùng chan như thế mới dễ hòa vào nhau?” Trâm béo ngâm nga… Con Tú My đặt nồi cơm lên cái bàn gỗ lùn tịt theo kiểu Nhật một cái bịch, tiếp lời con Trang “ cơm Việt Nam hấp dẫn bởi có bát canh suông, một vài cọng rau, vài con tép cho ngọt nước, nghi ngút khói, húp một cái sột….nghe ngọt ngào “. Rồi hai đứa cùng phá lên cười. Trang cận đến 4 đi-ốp, tay cầm cái vá to tướng thò vào nồi canh khua khoắng… Nhóm tụi nó gồm 4 đứa con gái và một thằng boy. Để coi, nhỏ Tú My thì xinh nhất bọn, kẻ luôn bày trò nghịch ngợm. Thu Trang thì lùn lùn, đeo cặp kiếng dày cộp, mặt thì cứ như là … già lắm rồi mà cũng quậy như quỷ. Nhỏ Âu thì ít nói mà nói rồi thì … cũng như vẹt ăn ớt. Nhỏ Quỳnh Trâm luôn là mục tiêu gây cười của nhóm. Vì có khổ người hơi … quá nên tụi nó đặt là Trâm béo. Còn boy kia là Hồng Phong, trong tất cả các bổi đi chơi thì hắn luôn là kẻ “ tay xách nách mang” giỏ - túi cho 4 đứa con gái kia. Chơi vậy mà thân, lọt thỏm vô 4 bông hoa có một thằng boy đôi khi cũng vui vô cùng. Thứ 7, tụi nó rủ nhau về quê Tú My chơi. Ngoài thành viên của nhóm, còn có thêm mấy đứa trong lớp cũng xách ba-lo về theo chơi cho biết. Ngày đi ngày về, đến hôm trở về thành phố do rề rà, bị trễ nên đành phải đi đò nhỏ qua sông. Con sông cũng khá ngắn, chứ không thì… chắc ở lại thêm 1 ngày vì tụi nó sợ chìm ghe như báo chí hay đưa tin. Chuyến đò chiều nay sao mà đông khách quá. Tụi con gái đứng sát nhau rồi mà ông lái đò chưa vừa lòng, hét toáng lên “ xích vô chút nữa cho người ta nhờ với chớ. Đi đứng gì mà cứ dềnh dàng … dềnh dàng …” Đò rời bến, gió sông thổi lồng lộng khiến các chàng nổi máu thi sĩ. Nhỏ Trâm mơ màng:
- c Chừng nào ra trường tụi mình ráng đi làmcó tiền, rủ hết cả lớp mình ra nhà hàng nổi ở Bến Nghé làm một bữa cho biết mùi hỉ ?.. Bữa đó tao sẽ ngồi như vầy nè, xếp bằng như vầy nè, chỉ trỏ như vầy nè ….
Ùm……!! Trâm béo lộn cổ xuống sông. Mãi mơ màng, nàng ta quên đi là đang ngồi ở mạn đò, đang lắc lư theo nhịp đò chứ không phải là nhà hàng. Cả bọn dáo dác trước tình hình nguy cấp của Trâm béo. Vậy mà thằng Phong ngửa cổ cười ha hả … vài phút sau Trâm béo lóp ngóp leo len đò. Một cái lá lục bình dính ở cổ áo làm nó hét toáng vang cả khúc sông vì tưởng là con quái vật nào.
Sáng nay có giờ môn Kinh Tế Chính Trị. Do hôm qua đi chơi về nên đứa nào cũng phê, sáng vào lớp cứ ngáp dài ngáp vắn. Đã vậy vào trễ, chưa có đứa nào kịp ăn gì, bụng đói réo ầm ĩ. Com My chợt nhớ nó có bỏ một xấp bánh tráng vô giỏ hồi sớm, liền lấy ra:
- ê, tụi bây ăn hông? Tao đem theo nè
- Tụi mày ăn vụn ha. Nhỏ Trâm nói vậy chứ tay nó chộp một cái rồi
- Cẩn thận, ổng mà xuống là tiêu. Nhỏ Âu khe khẽ vì họng nó đang đầy bánh tráng
- Béo ghê ha- nhỏ Trang khen tấm tắc
- Ăn vụng mà còn nói chuyện nữa trời ạ - Phong đang viết bài buông bút xuống quay qua nhắc tụi nó. Mấy bà đó, ăn không rủ gì hết á
Con Âu kịp chuyền qua cho hắn một cái bánh. Vừa bỏ vô miệng một góc, vừa nhai một tí, chất sữa trong bánh béo ngoậy, chưa kịp khoan khoái thì …
- Phong, cho thầy biết bản chất của Chủ Nghĩa Tư Bản là gì?
Vội nhét cái bánh đang cầm trên tay vô hộc bàn, miệng ấp úng vì nó đang cố gắng nuốt hết phần còn trong miệng
- Dạ, …dạ…là bóc lột ạ.
- Cho ví dụ coi – thầy nói và đi xuống chỗ 5 đứa ngồi. Mấy đứa con gái quýnh quáng cất xấp bánh tráng vô hộc bàn, trợn mắt nuốt cho hết trong miệng, lỡ ổng hỏi thì .. tiêu đời
- Hơ… dạ… ví dụ đói bụng mà không cho ăn ạ
Cả lớp nãy giờ tập trung chờ câu trả lời, nghe thế tụi nó ôm bụng cười rần rần. còn thằng Phong chỉ biết “ đất ơi mày nuốt tao luôn đi”. Cũng may lúc đó chuông reo hết tiết. Hú vía.
Chiều nay có giờ ngoại ngữ . Con Âu : “ úi trời, chiều nay cúp đi chơiđi tụi bây ạ “ Tú My can ngăn” thôi đi, tụi mình mà nghỉ bữa nữa chắc là nghỉ thi đợt này luôn đó. Tụi bây hổng nhớ là cúp nhiều rồi hả ?” Thằng Phong lên tiếng “ chứ bà không thấy ổng vào lớp sao : mấy em thấy trang này không? Trang bên kia nữa thấy không? Rồi làm hết đi, lát nữa sẽ sửa. Trời ạ!!!” “ Thôi để mua đồ vô ăn vụn đi, cho đỡ buồn ngủ “ – Nhỏ Trang lên tiếng.
Chiều! Tới giờ vào lớp, cũng như mọi ngày. Thầy chỉ số trang và học trò làm bài. Ông thầy như mọi khi, lấy cái radio có headfone ra, mở lên, dò đài rồi ngồi nhịp nhịp theo điệu nhạc cổ điển nào đó, còn không thì thỉnh thoảng lại trợn tròn mắt vì một cái tin thời sự nóng bỏng nào đó. Chiều nay trời nóng quá, cả dãy 4 đứa con gái ngồi, thằng Phong qua bàn kế bên “ ngồi một mình cho đã”. Tự dưng thằng Phong nổi chứng, miệng lẩm nhẩm hát bài “ ngựa ô”. Một giọng ca chưa lên và sắp xuống “ ngựa ô ô…ối a…ngựa ô..ô..”. Hòa cùng giọng hát là tiếng cót két của cái ghế hắn ta đang ngồi. Bỗng “ ầm …” chiếc ghế già không chịu nổi sức nặng của hắn và cường độ đưa đẩy theo bài hát cứ tăng dần … đã quăng hắn xuống đất một cái “ bịch”. Cả lớp cười ầm lên.
Cứ như thế, không ngày nào mà bọn nó 5 đứa lại không có chuyện để kể và để cười.
Thời gian thấm thoát, thấm thoát qua đi. Một cơn gió hây hẩy thổi qua,một cơn mưa điệp vàng rơi…
Mưa lất phất. Năm đứa lững thững đi trên con dốc thoảng mùi hoa dại. Đêm trăng, dù không có gió, nhưng cái lạnh cao nguyên vẫn làm cho mọi người rụt cổ sâu hơn và giấu tay kĩ hơn vào áo.
Nhanh quá! Mới đó mà ra trường đã hơn một năm. Thực hiện đúng lời đã hẹn nhau, sau khi ra trường một năm, cả nhóm sẽ họp mặt tại Đà Lạt. Hình như ra trường rồi đứa nào cũng trầm trầm hẳn đi. Dừng lại ở một quán nhỏ, kêu cà phê. Phong bảo “ cà phê cao nguyên đó, ngon khỏi chê “. Quán chỉ là một khoảng hiên rộng do đôi vợ chồng trẻ làm chủ, bày dăm cái bàn gỗ nhỏ bằng gỗ thông thơm nồng. Cô chủ bê cái khay to, áo len mài đỏ huyết dụ, nở nụ cười rất hiền. Trong khi vợ phục vụ, thì chồng đứng bên chiếc nôi, nựng nịu đứa con quấn dầy một lớp áo ấm. “ Một tổ ấm hạnh phúc” – Tú My nhận xét. Trang nói bâng quơ “ Sài Gòn làm gì được thế này, không khí, khung cảnh…” Cả bọn im lặng thưởng thức cà phê trong chốc lát.
- Nhanh quá tụi bây nhỉ ? – Trâm lên tiếng – từ hồi ra trường tới giờ mới họp mặt nhau đầy đủ thế này.
Ừ, sau ngày làm lễ đến bây giờ đã ngót một năm, cũng gặp nhau, nhưng khi thì đứa này bận, đứa kia vắng, không được đông đủ như vậy. Nhỏ Trang thì đang làm cho công ty săn đầu người, nó học về Kinh – thương mà lại làm nhân sự. Nhỏ Trâm thì lấy chồng được 5 tháng, đang làm cho một nhà hàng khâu dinh dưỡng. Âu thì làm cho công ty lập trình. Thằng Phong thì chia tay với người yêu trước khi thi tốt nghiệp, nên cu cậu đậu không cao lắm, nhưng nhờ học về Design nên đang làm cho một công ty thiết kế. Còn Tú My thì sau khi ra trường làm cho một tòa soạn báo một thời gian, chuyên ngànhtiếng Nhật nên đi phỏng vấn Tổng Lãnh Sự, công ty Nhật…áp dụng được chuyên môn, …nhưng làm hơn nửa năm rồi cũng chuyển, hiện giờ thì đang làm ở bộ phận quản trị nhân sự của một công ty nước ngoài. My còn tính dành thời gian để học thêm về trang trí nội thất.
- Tụi bây còn nhớ cái hôm ăn vụn bị bắt không? – Nhỏ Trang đột nhiên nhắc chuyện cũ.
- Ừ, sao mà quên được chứ
- Tao thấy nhớ hồi đó quá. Tụi bây còn nhờ học giờ Cơ Sở Ngôn Ngữ không. Ngồi một bàn năm đứa, mà thằng Phong cứ canh tụi mình đặt bút xuống viết là nó rung bàn cho 4 đứa mình viết chữ thành con trùn, thật là mắc cười
- nhớ chứ sao không, rồi mấy bà cho tui mấy cái nhéo, tối về bầm tím – Thằng Phong nói lớn
- Đúng là tụi mình cứ như quỷ vậy. Ngày nào vô lớp mà không phá như thế là tối đó về ăn không ngon miệng.
- Tao nhớ nhất là giờ Triết của thầy Bách và giờ Kinh Tế Chính Trị của thầy Phú ghê. Không ngày nào mà tụi mình không bày trò.
Cứ như thế, dưới ánh lửa tí tách thơm mùi nhựa thông, năm đứa thay nhau nhắc lại kỉ niệm của một thời là sinh viên nghịch ngợm. Ngoài sân, ánh trăng đương rắc những mảnh bạc trên tàn lá bóng nhẫy. Hương hoa quyện vào hương cà phê thơm lừng. Hơn 11 giờ, 5 đứa rời quán, trở về nhà nghỉ. Con dốc vắng ngắt. Hoa dại thấp thoáng bên vệ đường, bọn nó đã không nhắc tới hắn, không khéo My lại nhớ và buồn. Cũng may khi nhắc lại những ngày trên giảng đường, những kỉ niệm thời sinh viên trong trẻo ấy, bọn nó đã không nhắc đến hắn, cái điều Tú My sợ đó đã không xảy ra. Nếu khơi gợi lại, My sẽ buồn cho xem. Bất giác trong lòng dậy lên một nỗi ngao ngán … Phía trước mọi người đang tranh luận xem là nên đi tiếp ra chợ đêm Đà Lạt hay là về nhà nghỉ. Ý kiến cuối cùng là ra chợ đêm coi đồ. Tú My bước nhanh lên cho bằng với bọn nó noí “ hôm nào về bọn mình về HUFLIT thôi bọn bây ạ, tao nhớ trường quá” Không đứa nào lên tiếng nhưng cùng lúc gật đầu. gió từ mặt hồ thổi lên lạnh buốt. Bọn chúng lại ầm ĩ cãi nhau về cái cây này không phải là cây bơ, là cây hồng, cây bơ là cây kia kìa …Tú My mỉm cười, miệng khẽ hát một bản tình ca không đầu không cuối…
( sáng tác tháng 11/2003)
* Truyện trên dùng tên của những người bạn thân và những tinh tiết có thật. Nhân ngày kỉ niệm 15 năm thành lập trường Huflit - 26/10 - Thân tặng tất cả những ai đã từng ngồi trên giảng đường Huflit - những ngày chúng ta còn " lang bạt" các chi nhánh: Đông Phương - số 8 Ngô Thời Nhiệm. Ngoại ngữ - 86 Lý Chính Thắng.
J.A.C… thanks e, truyện làm a nhớ HUFLIT, nhớ Sài Gòn, nhớ Việt Nam quá, hichic...
Monday October 29, 2007 - 11:23pm (EST) Remove Comment

“ canh là món ruột của ta. Phải chăng vì đời sống dân dã của ta chẳng bao giờ đủ thị cá để gắp cho thỏa thích nên ta đã độc chế ra cái món húp xì xụp này?! Mà phải chăng vì lẽ “ chan hòa công xã” nên chỉ một nồi canh mà người ta cùng chan như thế mới dễ hòa vào nhau?” Trâm béo ngâm nga… Con Tú My đặt nồi cơm lên cái bàn gỗ lùn tịt theo kiểu Nhật một cái bịch, tiếp lời con Trang “ cơm Việt Nam hấp dẫn bởi có bát canh suông, một vài cọng rau, vài con tép cho ngọt nước, nghi ngút khói, húp một cái sột….nghe ngọt ngào “. Rồi hai đứa cùng phá lên cười. Trang cận đến 4 đi-ốp, tay cầm cái vá to tướng thò vào nồi canh khua khoắng… Nhóm tụi nó gồm 4 đứa con gái và một thằng boy. Để coi, nhỏ Tú My thì xinh nhất bọn, kẻ luôn bày trò nghịch ngợm. Thu Trang thì lùn lùn, đeo cặp kiếng dày cộp, mặt thì cứ như là … già lắm rồi mà cũng quậy như quỷ. Nhỏ Âu thì ít nói mà nói rồi thì … cũng như vẹt ăn ớt. Nhỏ Quỳnh Trâm luôn là mục tiêu gây cười của nhóm. Vì có khổ người hơi … quá nên tụi nó đặt là Trâm béo. Còn boy kia là Hồng Phong, trong tất cả các bổi đi chơi thì hắn luôn là kẻ “ tay xách nách mang” giỏ - túi cho 4 đứa con gái kia. Chơi vậy mà thân, lọt thỏm vô 4 bông hoa có một thằng boy đôi khi cũng vui vô cùng. Thứ 7, tụi nó rủ nhau về quê Tú My chơi. Ngoài thành viên của nhóm, còn có thêm mấy đứa trong lớp cũng xách ba-lo về theo chơi cho biết. Ngày đi ngày về, đến hôm trở về thành phố do rề rà, bị trễ nên đành phải đi đò nhỏ qua sông. Con sông cũng khá ngắn, chứ không thì… chắc ở lại thêm 1 ngày vì tụi nó sợ chìm ghe như báo chí hay đưa tin. Chuyến đò chiều nay sao mà đông khách quá. Tụi con gái đứng sát nhau rồi mà ông lái đò chưa vừa lòng, hét toáng lên “ xích vô chút nữa cho người ta nhờ với chớ. Đi đứng gì mà cứ dềnh dàng … dềnh dàng …” Đò rời bến, gió sông thổi lồng lộng khiến các chàng nổi máu thi sĩ. Nhỏ Trâm mơ màng:
- c Chừng nào ra trường tụi mình ráng đi làmcó tiền, rủ hết cả lớp mình ra nhà hàng nổi ở Bến Nghé làm một bữa cho biết mùi hỉ ?.. Bữa đó tao sẽ ngồi như vầy nè, xếp bằng như vầy nè, chỉ trỏ như vầy nè ….
Ùm……!! Trâm béo lộn cổ xuống sông. Mãi mơ màng, nàng ta quên đi là đang ngồi ở mạn đò, đang lắc lư theo nhịp đò chứ không phải là nhà hàng. Cả bọn dáo dác trước tình hình nguy cấp của Trâm béo. Vậy mà thằng Phong ngửa cổ cười ha hả … vài phút sau Trâm béo lóp ngóp leo len đò. Một cái lá lục bình dính ở cổ áo làm nó hét toáng vang cả khúc sông vì tưởng là con quái vật nào.
Sáng nay có giờ môn Kinh Tế Chính Trị. Do hôm qua đi chơi về nên đứa nào cũng phê, sáng vào lớp cứ ngáp dài ngáp vắn. Đã vậy vào trễ, chưa có đứa nào kịp ăn gì, bụng đói réo ầm ĩ. Com My chợt nhớ nó có bỏ một xấp bánh tráng vô giỏ hồi sớm, liền lấy ra:
- ê, tụi bây ăn hông? Tao đem theo nè
- Tụi mày ăn vụn ha. Nhỏ Trâm nói vậy chứ tay nó chộp một cái rồi
- Cẩn thận, ổng mà xuống là tiêu. Nhỏ Âu khe khẽ vì họng nó đang đầy bánh tráng
- Béo ghê ha- nhỏ Trang khen tấm tắc
- Ăn vụng mà còn nói chuyện nữa trời ạ - Phong đang viết bài buông bút xuống quay qua nhắc tụi nó. Mấy bà đó, ăn không rủ gì hết á
Con Âu kịp chuyền qua cho hắn một cái bánh. Vừa bỏ vô miệng một góc, vừa nhai một tí, chất sữa trong bánh béo ngoậy, chưa kịp khoan khoái thì …
- Phong, cho thầy biết bản chất của Chủ Nghĩa Tư Bản là gì?
Vội nhét cái bánh đang cầm trên tay vô hộc bàn, miệng ấp úng vì nó đang cố gắng nuốt hết phần còn trong miệng
- Dạ, …dạ…là bóc lột ạ.
- Cho ví dụ coi – thầy nói và đi xuống chỗ 5 đứa ngồi. Mấy đứa con gái quýnh quáng cất xấp bánh tráng vô hộc bàn, trợn mắt nuốt cho hết trong miệng, lỡ ổng hỏi thì .. tiêu đời
- Hơ… dạ… ví dụ đói bụng mà không cho ăn ạ
Cả lớp nãy giờ tập trung chờ câu trả lời, nghe thế tụi nó ôm bụng cười rần rần. còn thằng Phong chỉ biết “ đất ơi mày nuốt tao luôn đi”. Cũng may lúc đó chuông reo hết tiết. Hú vía.
Chiều nay có giờ ngoại ngữ . Con Âu : “ úi trời, chiều nay cúp đi chơiđi tụi bây ạ “ Tú My can ngăn” thôi đi, tụi mình mà nghỉ bữa nữa chắc là nghỉ thi đợt này luôn đó. Tụi bây hổng nhớ là cúp nhiều rồi hả ?” Thằng Phong lên tiếng “ chứ bà không thấy ổng vào lớp sao : mấy em thấy trang này không? Trang bên kia nữa thấy không? Rồi làm hết đi, lát nữa sẽ sửa. Trời ạ!!!” “ Thôi để mua đồ vô ăn vụn đi, cho đỡ buồn ngủ “ – Nhỏ Trang lên tiếng.
Chiều! Tới giờ vào lớp, cũng như mọi ngày. Thầy chỉ số trang và học trò làm bài. Ông thầy như mọi khi, lấy cái radio có headfone ra, mở lên, dò đài rồi ngồi nhịp nhịp theo điệu nhạc cổ điển nào đó, còn không thì thỉnh thoảng lại trợn tròn mắt vì một cái tin thời sự nóng bỏng nào đó. Chiều nay trời nóng quá, cả dãy 4 đứa con gái ngồi, thằng Phong qua bàn kế bên “ ngồi một mình cho đã”. Tự dưng thằng Phong nổi chứng, miệng lẩm nhẩm hát bài “ ngựa ô”. Một giọng ca chưa lên và sắp xuống “ ngựa ô ô…ối a…ngựa ô..ô..”. Hòa cùng giọng hát là tiếng cót két của cái ghế hắn ta đang ngồi. Bỗng “ ầm …” chiếc ghế già không chịu nổi sức nặng của hắn và cường độ đưa đẩy theo bài hát cứ tăng dần … đã quăng hắn xuống đất một cái “ bịch”. Cả lớp cười ầm lên.
Cứ như thế, không ngày nào mà bọn nó 5 đứa lại không có chuyện để kể và để cười.
Thời gian thấm thoát, thấm thoát qua đi. Một cơn gió hây hẩy thổi qua,một cơn mưa điệp vàng rơi…
Mưa lất phất. Năm đứa lững thững đi trên con dốc thoảng mùi hoa dại. Đêm trăng, dù không có gió, nhưng cái lạnh cao nguyên vẫn làm cho mọi người rụt cổ sâu hơn và giấu tay kĩ hơn vào áo.
Nhanh quá! Mới đó mà ra trường đã hơn một năm. Thực hiện đúng lời đã hẹn nhau, sau khi ra trường một năm, cả nhóm sẽ họp mặt tại Đà Lạt. Hình như ra trường rồi đứa nào cũng trầm trầm hẳn đi. Dừng lại ở một quán nhỏ, kêu cà phê. Phong bảo “ cà phê cao nguyên đó, ngon khỏi chê “. Quán chỉ là một khoảng hiên rộng do đôi vợ chồng trẻ làm chủ, bày dăm cái bàn gỗ nhỏ bằng gỗ thông thơm nồng. Cô chủ bê cái khay to, áo len mài đỏ huyết dụ, nở nụ cười rất hiền. Trong khi vợ phục vụ, thì chồng đứng bên chiếc nôi, nựng nịu đứa con quấn dầy một lớp áo ấm. “ Một tổ ấm hạnh phúc” – Tú My nhận xét. Trang nói bâng quơ “ Sài Gòn làm gì được thế này, không khí, khung cảnh…” Cả bọn im lặng thưởng thức cà phê trong chốc lát.
- Nhanh quá tụi bây nhỉ ? – Trâm lên tiếng – từ hồi ra trường tới giờ mới họp mặt nhau đầy đủ thế này.
Ừ, sau ngày làm lễ đến bây giờ đã ngót một năm, cũng gặp nhau, nhưng khi thì đứa này bận, đứa kia vắng, không được đông đủ như vậy. Nhỏ Trang thì đang làm cho công ty săn đầu người, nó học về Kinh – thương mà lại làm nhân sự. Nhỏ Trâm thì lấy chồng được 5 tháng, đang làm cho một nhà hàng khâu dinh dưỡng. Âu thì làm cho công ty lập trình. Thằng Phong thì chia tay với người yêu trước khi thi tốt nghiệp, nên cu cậu đậu không cao lắm, nhưng nhờ học về Design nên đang làm cho một công ty thiết kế. Còn Tú My thì sau khi ra trường làm cho một tòa soạn báo một thời gian, chuyên ngànhtiếng Nhật nên đi phỏng vấn Tổng Lãnh Sự, công ty Nhật…áp dụng được chuyên môn, …nhưng làm hơn nửa năm rồi cũng chuyển, hiện giờ thì đang làm ở bộ phận quản trị nhân sự của một công ty nước ngoài. My còn tính dành thời gian để học thêm về trang trí nội thất.
- Tụi bây còn nhớ cái hôm ăn vụn bị bắt không? – Nhỏ Trang đột nhiên nhắc chuyện cũ.
- Ừ, sao mà quên được chứ
- Tao thấy nhớ hồi đó quá. Tụi bây còn nhờ học giờ Cơ Sở Ngôn Ngữ không. Ngồi một bàn năm đứa, mà thằng Phong cứ canh tụi mình đặt bút xuống viết là nó rung bàn cho 4 đứa mình viết chữ thành con trùn, thật là mắc cười
- nhớ chứ sao không, rồi mấy bà cho tui mấy cái nhéo, tối về bầm tím – Thằng Phong nói lớn
- Đúng là tụi mình cứ như quỷ vậy. Ngày nào vô lớp mà không phá như thế là tối đó về ăn không ngon miệng.
- Tao nhớ nhất là giờ Triết của thầy Bách và giờ Kinh Tế Chính Trị của thầy Phú ghê. Không ngày nào mà tụi mình không bày trò.
Cứ như thế, dưới ánh lửa tí tách thơm mùi nhựa thông, năm đứa thay nhau nhắc lại kỉ niệm của một thời là sinh viên nghịch ngợm. Ngoài sân, ánh trăng đương rắc những mảnh bạc trên tàn lá bóng nhẫy. Hương hoa quyện vào hương cà phê thơm lừng. Hơn 11 giờ, 5 đứa rời quán, trở về nhà nghỉ. Con dốc vắng ngắt. Hoa dại thấp thoáng bên vệ đường, bọn nó đã không nhắc tới hắn, không khéo My lại nhớ và buồn. Cũng may khi nhắc lại những ngày trên giảng đường, những kỉ niệm thời sinh viên trong trẻo ấy, bọn nó đã không nhắc đến hắn, cái điều Tú My sợ đó đã không xảy ra. Nếu khơi gợi lại, My sẽ buồn cho xem. Bất giác trong lòng dậy lên một nỗi ngao ngán … Phía trước mọi người đang tranh luận xem là nên đi tiếp ra chợ đêm Đà Lạt hay là về nhà nghỉ. Ý kiến cuối cùng là ra chợ đêm coi đồ. Tú My bước nhanh lên cho bằng với bọn nó noí “ hôm nào về bọn mình về HUFLIT thôi bọn bây ạ, tao nhớ trường quá” Không đứa nào lên tiếng nhưng cùng lúc gật đầu. gió từ mặt hồ thổi lên lạnh buốt. Bọn chúng lại ầm ĩ cãi nhau về cái cây này không phải là cây bơ, là cây hồng, cây bơ là cây kia kìa …Tú My mỉm cười, miệng khẽ hát một bản tình ca không đầu không cuối…
( sáng tác tháng 11/2003)
* Truyện trên dùng tên của những người bạn thân và những tinh tiết có thật. Nhân ngày kỉ niệm 15 năm thành lập trường Huflit - 26/10 - Thân tặng tất cả những ai đã từng ngồi trên giảng đường Huflit - những ngày chúng ta còn " lang bạt" các chi nhánh: Đông Phương - số 8 Ngô Thời Nhiệm. Ngoại ngữ - 86 Lý Chính Thắng.
J.A.C… thanks e, truyện làm a nhớ HUFLIT, nhớ Sài Gòn, nhớ Việt Nam quá, hichic...
Monday October 29, 2007 - 11:23pm (EST) Remove Comment
NƠI TA QUA
Sáng tác: sunmi_totoro ( sunmi nguyen)

I.
Đoạn đường Trường Sơn hào hùng sừng sững trước mặt . bốn bề là núi và núi, đứng trên ấy, dường như người ta chẳng là cái gì cả, núi rừng như chừng có thể nuốt chửng tất cả những thứ gì rơi từ trên cao xuống . cái cảm giác chóng mặt đến tái tê ... có tiếng gọi của M'Hel. người dân tộc có nụ cười thật ngây ngô, ngay cả đến các cụ già cũng thế. có lẽ do vị trí sinh sống và sự ít giao lưu cho nên họ vẫn còn giữ được bản sắc riêng . tôi nghe không rõ tiếng kinh họ nói lắm, mỗi khi họ cần trao đổi thông tin mà không muốn cho mình nghe, họ lại nói tiếng dân tộc, đối với dân Sài gòn hay còn gọi là người kinh thì chỉ có mà " điếc" thôi .sáng nay lên rẩy bắp cùng bà con. bọn tôi đội nón tai bèo, xoăn quần, cùng nhau hí hửng vác gùi - cho giống người dân tộc . đi đường bộ, hết con dốc này rồi lại cái đèo nọ, mấy đứa nó, tụi con Thường, thằng Duy mệt lả rồi kia. tôi buộc miệng hát nho nhỏ " em đẹp thế plâyku ơi, trái tim tôi muốn vỡ tan rồi ..." thế mà bọn nó hòa nhau rống lên bài hát ấy, vang vọng cả núi rừng hùng vĩ buổi sáng tinh mơ. vừa hát vừa múa may cho quên đi quãng đường dài, bọn tôi cười xòa khi thằng Sơn hát lệch điệu. đến rẫy thì cũng chừng 10h trưa, cùng nhau hái đầy bắp, rồi ăn trưa tại đó. bọn nó đốt tí lá - củi khô, nướng bắp. mùi thơm phức bay trong cái lạnh của miền rừng núi, cái cảm giác thật là khó mà quên được. buổi trưa ở Playku thật dễ chịu, cái nắng hanh hanh ( thế mà dễ đen lắm nhé ), và gió lành lạnh, trời cứ như mùa thu Đà Lạt. vừa ăn bắp nướng, mọi người cùng nhau kể chuyện tha hồ mà cười nói ngặt ngẽo vì cái mặt làm trò của thằng Vinh mập . tôi phóng tầm mắt ra xa, đẹp quá, có lẽ không đâu có cái đẹp như ở nơi này, hoa mua trắng nở tưng bừng, rung rinh trước gió . trong thơ ca của người dân tộc, hình ảnh hoa mua trắng thường dùng để tả cô thiếu nữ, vừa e ấp vừa mạnh mẽ . sau khi nghỉ trưa, mọi người gom bắp vô gùi, rồi cùng nhau về lại bản . đường đi lại xa tít mù khơi, bọn tôi lại kể chuyện, lại ca hát, tiếng cười không hề ngớt trên đưòng về . về đến bản cũng là lúc trời sụp tối . ở dần rồi quen, chẳng cần đồng hồ cũng có thể đoán được mấy giờ . mặt trời đang lặng dần bên dãy Trường Sơn Tây. tôi đứng lại một mình trên con dốc ngày nào xa lạ nay bỗng quá quen thuộc, lòng bỗng dưng nhớ ....có lẽ nơi nào đó, hạnh phúc lắm . cầu mong nơi bầu trời phương nào, khi mặt trời lặn như vầy, người ta vẫn có thể nhìn thấy vầng dương đỏ chói chia tay một ngày cũ qua đi. tôi ngẫm lại mình !! thời gian qua có biết bao trăn trở, để rồi lại mang cái trăn trở lên tận vùng rừng thiêng nước độc này đây, biết dàn trải cùng ai nhỉ ?? có lẽ cứ làm như ngày xưa ấy, viết tất cả ra một tờ giấy, rồi bật quẹt đốt đi. xa nơi này, cái vùng núi hoang vu này, có lẽ sẽ quay quắt nhớ cho mà coi. khói chiều trên bếp nhà sàn bốc bay cao, cái khung cảnh thanh bình là thế, biết tìm đâu ra được như thế này . tôi hít một hơi thật sâu, cái mùi rơm rạ cháy khét nghe gần gũi đến lạ kì ...
II.
Có lẽ do có duyên với vùng núi đồi, một lần nữa lại đến với núi đồi một chiều mưa. Các lạnh của cơn mưa hè thấm qua vai, ướt trên tóc, đọng trên môi. Con đường lầy lội 16 cây số “ cuốc bộ” cứ dài mãi thôi. Đăk Ha vắng vẻ, yên tĩnh ngủ vùi trong cái lạnh của 15 độ. Hành trình dài, nên ai nấy đã mệt rã rời. Tới khu vực trường học thì đã 6h tối. Lỉnh kỉnh nào là đồ đạc, đạo cụ. Chia tay với một nhóm, vì họ còn đi tiếp vào trong Đăk R’Măng, còn khoảng mấy cây số nữa. Hẹn nhau giữa chiến dịch sẽ có giao lưu văn nghệ. Đặt hành lí xuống đất, xoăn tay cùng nhau dọn một lèo cái phòng học, rồi trải chiếu xuống nghỉ ngơi. 7h tối, đèn cầy là công cụ chiếu sáng duy nhất nơi xa xôi hẻo lánh này. Tôi hít lấy hít để vì cái không khí quá ư trong lành này, xa cách thành phố ồn ào, cái không khí vắng vẻ và trong mát này có vẻ hấp dẫn tôi đây. Nhìn ra phía xa, những vườn càfê bạt ngàn, trải dài ngút mắt. Bên tay trái xa xa, dãy núi trùng trùng đón trăng 15 đang lơ lửng trên không trung. Đẹp quá!!! Hoang sơ và hùng vĩ lạ kì. Trời tối, cả bọn chui rúc vô phòng học, đốt nến các góc phòng, họp 15 phút để lên lịch làm việc cho ngày mai. Sau khi phân công xong, tôi lục trong balô quyển tập nhạc, thế là …guitar vang vang, hòa nhau hát hò tới nữa đêm mới lục đục đi ngủ. Ngày đầu tiên ở Đăk Ha đã trôi qua như thế. Buối sáng chúng tôi bị đánh thức bởi tiếng la thất thanh của thằng Vũ, hóa ra nó nằm gần cửa, bị một chú heo rừng liếm mặt, hahah…cả bọn cười rần rần. Thế là hôm nay, cu cậu loay hoay đóng một cái cửa ngang ngực để phòng bọn heo rừng phá phách. Nói là heo rừng, chớ thật ra là heo nuôi của người dân tộc, nghĩ cũng hay. Họ nuôi nhưng cứ thả đi lung tung như thế. Con nào cũng giống con nào, chẳng có đánh dấu gì cả, thế nhưng chiều tối lùa về chuồng thì của ai nấy lùa, chẳng sai chẳng nhầm một con của hàng xóm. Những ngày đầu có quá nhiều việc phải làm nên rất vui vẻ, chẳng đứa nào thấy nhớ nhà. Tuần lễ thứ 2 theo như kế hoạch, sẽ có đêm văn nghệ giao lưu với Đăk R’Măng, cả bọn lo tập đợt hát hò cả ngày. Cái hôm đi vô Đăk R’Măng trời lưa lất phất, đường đèo núi, đất đỏ lầy lội. Mấy anh K’Tang, K’Bang … cùng đi theo bọn tôi vào xã trong, cả bọn chất lên xe công nông, vừa đi vừa hát. Đường trơn quá, bánh xe bị lật, hất cả bọn xuống đường, còn may là không đâm vào núi. Đứa nào đứa lấy mình bùn dính đầy, hì hục đẩy xe lên… thế mà vẫn cứ cười vang chẳng biết sợ là gì. Tới Đăk R’Măng thì ôi thôi, ca sĩ – múa sĩ gì đều như là “ hề” vì dính đất bùn lấm lem. Nhìn nhau mà cứ ôm bụng cười ngoặt ngẽo. Tối ấy trời lâm râm mưa, sân khấu có bạt che, nhưng “ khán giả” thì cứ địu con sau lưng đứng coi dưới mưa. Hát hết rồi “ chào bà con, chúc bà con về nhà ngủ ngon”. Thế mà chẳng “ bà con” nào chịu về, họ muốn nghe chúng tôi hát nữa. Thế là cứ hát liên khúc, đến những bài thiếu nhi như hai con thằn lằn con, mẹ đi vắng gì cũng lôi ra hát hết cả, bọn tôi hát trong nước mắt, hát trong cáii hạnh phúc của những người được cái diễm phúc mang đến món ăn tinh thần cho một vùng đất cách xa văn hóa hiện đại. Tối ấy các thành viên làm việc tại Đăk R’Măng tiếp đón chúng tôi bằng một chầu cháo vịt, trong cái không khí ấm cúng. Cùng nhau san sẻ những khó khăn của nơi mình làm việc. Hẹn nhau hội quân tại ĐăkNông. Sang tuần lễ thứ 3, gặp nhầm một trận bão, do miền cao nên cũng bị ảnh hưởng, mưa rừng, mưa liên miên 4 ngày trời. Có hôm mưa nhẹ hạt, có hôm mưa như “ dội bom”, ngọn núi bên trái nhìn chẳng thấy rõ. Những hôm ấy đành phải cho “ lính” nghỉ việc, thế là cả bọn rúc trong phòng bày đủ trò. Thế la bắt đầu có đứa nhớ nhà. Con thi hỏi tôi : đội trưởng không nhớ nhà à ??? tôi cười bảo: đi riết rồi quen, cũng nhớ nhưng công tác thì phải hoàn thành, cái đang lo là sợ mưa thế này không hoàn thành theo đúng kế hoạch đề ra thì báo cáo cấp trên làm sao đây.
Nói vậy chứ trong lòng cũng man mác một cái gì đó buồn buồn mà không thể tả được. Giờ này chắc Sài Gòn cũng đang mưa, nghe thông báo hôm họp giao ban ngoài xã, Sài Gòn cũng mưa và lạnh. Không biết người ta có nhớ … Trái chò nâu – tôi hay gọi là trái sao xoay hơn, vì nó rơi từ trên cao xuống cứ xoay tít – tôi mang theo trong hành lí, lấy ra mân mê, trời mưa thế này không lên đồi thả được. Mưa, và mưa… mưa rừng thì khỏi phải nói, dai dẳng đến tột cùng. Ngồi nhìn mưa, tôi cứ để mắt nhìn ra xa xa, hình ảnh thân quen ấy lại len lỏi vào suy nghĩ của tôi. Giá như đừng gặp nhau nhỉ, giá như đừng có ngày hôm ấy thì có lẽ … tôi không trốn lên đây công các chỉ để xa cách anh, chỉ mong để quên anh. Đêm xuống, cả bọn ngồi sát vào nhau, nến cũng sắp tàn… cả bọn ngồi vây quanh nhau, từng đứa, từng đứa kể về mình, kể về những kỉ niệm … có khi cả bọn phá lên cười vì một câu chuyện tếu lâm. Rồi những ngày mưa bão cũng qua, chúng tôi bắt tay làm việc không ngớt vì sợ không kịp tiến độ. Một tháng trời trôi qua nhanh chóng. Những ngày cuối là nghiệm thu công trình, bàn giao… để chuẩn bị chia tay bà con dân làng về lại thành phố. Đi chia tay từng gia đình đã có nhiều sự giúp đỡ cho chúng tôi, ai cũng lưu luyến. Vì tối có lửa trại và cồng chiêng để tiễn bọn tôi, nên từ chiều, đứa nào đứa nấy lo đi chia tay cho xong sớm. Đêm chia tay đầy bịn rịn, ché rượu cần uống mãi không vơi, tiếng cồng chiêng vang vọng mãi, ánh lửa trại bừng bừng cháy chẳng thèm tắt. rồi những giọt nước mắt rơi, cái không khí đêm núi rừng càng thêm man mác. Này đây cái giếng hằng ngày kéo nước. Này đây lớp học và những cô nhóc- cậu nhóc đen nhẻm hằng ngày ta dạy. Này đây cái vườn rau ta trồng, này đây cái rẫy khoai ta cắm … tất cả gởi trọn biết bao yêu thương của một vùng đất xa xôi, nơi chẳng có lấy một ánh đèn điện, chẳng có lấy một chút thông tin, cách xa với văn minh nơi thành đô, thế mà tình người chan chứa lắm. Mai tôi xa ĐăkHa, trở về với nhịp sống nơi thành phố ồn ào … có lẽ mãi mãi tôi khó mà quên những gì thuộc về nơi này, những con người, những cậu học trò ngoan ngoãn… Chuyến công tác cho tôi thêm nhiều điều, thêm những tình cảm muôn phương, và quan trọng là nhận ra … cuộc sống còn nhiều thứ để làm, có thể không cần có người ấy, tôi vẫn có thể sống tốt và làm việc tốt. xe chạy rồi, tạm biệt ĐăkHa, ĐăkNông, ơi …cái nắng cái gió đến nao lòng. Có giọt nước mắt của nhỏ Thường rơi trên tay tôi, hình như mọi người ai cũng thế. Ơ hay, mình cũng khóc tự khi nào mất rồi …
III.
cho phố đồi thông, mây chiều trôi lặng lẽ . lạnh thế, ấy mà bọn nó lại lôi ra chợ Hòa Bình, ăn tạp nham vài món ăn chơi, rồi lang thang bờ hồ, á, không chịu nổi, bọn nó lôi đi hết cả một vòng Hồ Xuân Hương, không thể tin được, cuốc bộ cũng mất 4 tiếng đồng hồ . về lại khách sạn cũng đã 8h tối, mấy đứa con gái không ngớt chửi rủa cái bọn con trai điên khùng . 9h trời xuống nhiệt độ, rúc vào phòng, bọn con trai lại đánh bài . rõ là chán !! tôi rủ nhỏ Minh lang thang phố đêm . hai đứa đi xuống con dốc thoai thoải, hướng ra chợ Âm phủ . xỏ tay vô túi áo khoác, tôi lại lọt vô cái trạng thái suy nghĩ miên man.... vậy là giờ này bé N có lẽ đang đón noel cùng gia đình nơi quê hương thứ 2. bỗng đâu cái kí ức về T lại ùa về . và có lẽ giờ này T cũng đang đón giáng sinh vui vẻ bên vợ và đứa con nhỏ ... đã bao năm trôi qua, chẳng còn liên lạc gì thế nhưng hình ảnh vẫn còn đong đầy . Minh cũng có tâm sự gì đó, thấy nó cũng yên lặng, đôi mày châu lại dường như đang nghĩ suy, tôi cũng không muốn làm phiền và cắt ngang mạch suy nghĩ của nó, nên lặng yên. gió thổi thốc vào tóc . thật kì lạ !! mỗi khi đi ngang qua con đường nhỏ có trải sỏi ấy, cái cảm giác buồn buồn cứ đeo đẳng mãi theo . sao người ta lại không thể thả trôi đi những gì của ngày xa xôi đó ?!
một ngôi nhà trồng toàn quỳnh vàng, mùa này quỳnh vàng nở rộ khắp nơi...
Tháng 12/2003

I.
Đoạn đường Trường Sơn hào hùng sừng sững trước mặt . bốn bề là núi và núi, đứng trên ấy, dường như người ta chẳng là cái gì cả, núi rừng như chừng có thể nuốt chửng tất cả những thứ gì rơi từ trên cao xuống . cái cảm giác chóng mặt đến tái tê ... có tiếng gọi của M'Hel. người dân tộc có nụ cười thật ngây ngô, ngay cả đến các cụ già cũng thế. có lẽ do vị trí sinh sống và sự ít giao lưu cho nên họ vẫn còn giữ được bản sắc riêng . tôi nghe không rõ tiếng kinh họ nói lắm, mỗi khi họ cần trao đổi thông tin mà không muốn cho mình nghe, họ lại nói tiếng dân tộc, đối với dân Sài gòn hay còn gọi là người kinh thì chỉ có mà " điếc" thôi .sáng nay lên rẩy bắp cùng bà con. bọn tôi đội nón tai bèo, xoăn quần, cùng nhau hí hửng vác gùi - cho giống người dân tộc . đi đường bộ, hết con dốc này rồi lại cái đèo nọ, mấy đứa nó, tụi con Thường, thằng Duy mệt lả rồi kia. tôi buộc miệng hát nho nhỏ " em đẹp thế plâyku ơi, trái tim tôi muốn vỡ tan rồi ..." thế mà bọn nó hòa nhau rống lên bài hát ấy, vang vọng cả núi rừng hùng vĩ buổi sáng tinh mơ. vừa hát vừa múa may cho quên đi quãng đường dài, bọn tôi cười xòa khi thằng Sơn hát lệch điệu. đến rẫy thì cũng chừng 10h trưa, cùng nhau hái đầy bắp, rồi ăn trưa tại đó. bọn nó đốt tí lá - củi khô, nướng bắp. mùi thơm phức bay trong cái lạnh của miền rừng núi, cái cảm giác thật là khó mà quên được. buổi trưa ở Playku thật dễ chịu, cái nắng hanh hanh ( thế mà dễ đen lắm nhé ), và gió lành lạnh, trời cứ như mùa thu Đà Lạt. vừa ăn bắp nướng, mọi người cùng nhau kể chuyện tha hồ mà cười nói ngặt ngẽo vì cái mặt làm trò của thằng Vinh mập . tôi phóng tầm mắt ra xa, đẹp quá, có lẽ không đâu có cái đẹp như ở nơi này, hoa mua trắng nở tưng bừng, rung rinh trước gió . trong thơ ca của người dân tộc, hình ảnh hoa mua trắng thường dùng để tả cô thiếu nữ, vừa e ấp vừa mạnh mẽ . sau khi nghỉ trưa, mọi người gom bắp vô gùi, rồi cùng nhau về lại bản . đường đi lại xa tít mù khơi, bọn tôi lại kể chuyện, lại ca hát, tiếng cười không hề ngớt trên đưòng về . về đến bản cũng là lúc trời sụp tối . ở dần rồi quen, chẳng cần đồng hồ cũng có thể đoán được mấy giờ . mặt trời đang lặng dần bên dãy Trường Sơn Tây. tôi đứng lại một mình trên con dốc ngày nào xa lạ nay bỗng quá quen thuộc, lòng bỗng dưng nhớ ....có lẽ nơi nào đó, hạnh phúc lắm . cầu mong nơi bầu trời phương nào, khi mặt trời lặn như vầy, người ta vẫn có thể nhìn thấy vầng dương đỏ chói chia tay một ngày cũ qua đi. tôi ngẫm lại mình !! thời gian qua có biết bao trăn trở, để rồi lại mang cái trăn trở lên tận vùng rừng thiêng nước độc này đây, biết dàn trải cùng ai nhỉ ?? có lẽ cứ làm như ngày xưa ấy, viết tất cả ra một tờ giấy, rồi bật quẹt đốt đi. xa nơi này, cái vùng núi hoang vu này, có lẽ sẽ quay quắt nhớ cho mà coi. khói chiều trên bếp nhà sàn bốc bay cao, cái khung cảnh thanh bình là thế, biết tìm đâu ra được như thế này . tôi hít một hơi thật sâu, cái mùi rơm rạ cháy khét nghe gần gũi đến lạ kì ...
II.
Có lẽ do có duyên với vùng núi đồi, một lần nữa lại đến với núi đồi một chiều mưa. Các lạnh của cơn mưa hè thấm qua vai, ướt trên tóc, đọng trên môi. Con đường lầy lội 16 cây số “ cuốc bộ” cứ dài mãi thôi. Đăk Ha vắng vẻ, yên tĩnh ngủ vùi trong cái lạnh của 15 độ. Hành trình dài, nên ai nấy đã mệt rã rời. Tới khu vực trường học thì đã 6h tối. Lỉnh kỉnh nào là đồ đạc, đạo cụ. Chia tay với một nhóm, vì họ còn đi tiếp vào trong Đăk R’Măng, còn khoảng mấy cây số nữa. Hẹn nhau giữa chiến dịch sẽ có giao lưu văn nghệ. Đặt hành lí xuống đất, xoăn tay cùng nhau dọn một lèo cái phòng học, rồi trải chiếu xuống nghỉ ngơi. 7h tối, đèn cầy là công cụ chiếu sáng duy nhất nơi xa xôi hẻo lánh này. Tôi hít lấy hít để vì cái không khí quá ư trong lành này, xa cách thành phố ồn ào, cái không khí vắng vẻ và trong mát này có vẻ hấp dẫn tôi đây. Nhìn ra phía xa, những vườn càfê bạt ngàn, trải dài ngút mắt. Bên tay trái xa xa, dãy núi trùng trùng đón trăng 15 đang lơ lửng trên không trung. Đẹp quá!!! Hoang sơ và hùng vĩ lạ kì. Trời tối, cả bọn chui rúc vô phòng học, đốt nến các góc phòng, họp 15 phút để lên lịch làm việc cho ngày mai. Sau khi phân công xong, tôi lục trong balô quyển tập nhạc, thế là …guitar vang vang, hòa nhau hát hò tới nữa đêm mới lục đục đi ngủ. Ngày đầu tiên ở Đăk Ha đã trôi qua như thế. Buối sáng chúng tôi bị đánh thức bởi tiếng la thất thanh của thằng Vũ, hóa ra nó nằm gần cửa, bị một chú heo rừng liếm mặt, hahah…cả bọn cười rần rần. Thế là hôm nay, cu cậu loay hoay đóng một cái cửa ngang ngực để phòng bọn heo rừng phá phách. Nói là heo rừng, chớ thật ra là heo nuôi của người dân tộc, nghĩ cũng hay. Họ nuôi nhưng cứ thả đi lung tung như thế. Con nào cũng giống con nào, chẳng có đánh dấu gì cả, thế nhưng chiều tối lùa về chuồng thì của ai nấy lùa, chẳng sai chẳng nhầm một con của hàng xóm. Những ngày đầu có quá nhiều việc phải làm nên rất vui vẻ, chẳng đứa nào thấy nhớ nhà. Tuần lễ thứ 2 theo như kế hoạch, sẽ có đêm văn nghệ giao lưu với Đăk R’Măng, cả bọn lo tập đợt hát hò cả ngày. Cái hôm đi vô Đăk R’Măng trời lưa lất phất, đường đèo núi, đất đỏ lầy lội. Mấy anh K’Tang, K’Bang … cùng đi theo bọn tôi vào xã trong, cả bọn chất lên xe công nông, vừa đi vừa hát. Đường trơn quá, bánh xe bị lật, hất cả bọn xuống đường, còn may là không đâm vào núi. Đứa nào đứa lấy mình bùn dính đầy, hì hục đẩy xe lên… thế mà vẫn cứ cười vang chẳng biết sợ là gì. Tới Đăk R’Măng thì ôi thôi, ca sĩ – múa sĩ gì đều như là “ hề” vì dính đất bùn lấm lem. Nhìn nhau mà cứ ôm bụng cười ngoặt ngẽo. Tối ấy trời lâm râm mưa, sân khấu có bạt che, nhưng “ khán giả” thì cứ địu con sau lưng đứng coi dưới mưa. Hát hết rồi “ chào bà con, chúc bà con về nhà ngủ ngon”. Thế mà chẳng “ bà con” nào chịu về, họ muốn nghe chúng tôi hát nữa. Thế là cứ hát liên khúc, đến những bài thiếu nhi như hai con thằn lằn con, mẹ đi vắng gì cũng lôi ra hát hết cả, bọn tôi hát trong nước mắt, hát trong cáii hạnh phúc của những người được cái diễm phúc mang đến món ăn tinh thần cho một vùng đất cách xa văn hóa hiện đại. Tối ấy các thành viên làm việc tại Đăk R’Măng tiếp đón chúng tôi bằng một chầu cháo vịt, trong cái không khí ấm cúng. Cùng nhau san sẻ những khó khăn của nơi mình làm việc. Hẹn nhau hội quân tại ĐăkNông. Sang tuần lễ thứ 3, gặp nhầm một trận bão, do miền cao nên cũng bị ảnh hưởng, mưa rừng, mưa liên miên 4 ngày trời. Có hôm mưa nhẹ hạt, có hôm mưa như “ dội bom”, ngọn núi bên trái nhìn chẳng thấy rõ. Những hôm ấy đành phải cho “ lính” nghỉ việc, thế là cả bọn rúc trong phòng bày đủ trò. Thế la bắt đầu có đứa nhớ nhà. Con thi hỏi tôi : đội trưởng không nhớ nhà à ??? tôi cười bảo: đi riết rồi quen, cũng nhớ nhưng công tác thì phải hoàn thành, cái đang lo là sợ mưa thế này không hoàn thành theo đúng kế hoạch đề ra thì báo cáo cấp trên làm sao đây.
Nói vậy chứ trong lòng cũng man mác một cái gì đó buồn buồn mà không thể tả được. Giờ này chắc Sài Gòn cũng đang mưa, nghe thông báo hôm họp giao ban ngoài xã, Sài Gòn cũng mưa và lạnh. Không biết người ta có nhớ … Trái chò nâu – tôi hay gọi là trái sao xoay hơn, vì nó rơi từ trên cao xuống cứ xoay tít – tôi mang theo trong hành lí, lấy ra mân mê, trời mưa thế này không lên đồi thả được. Mưa, và mưa… mưa rừng thì khỏi phải nói, dai dẳng đến tột cùng. Ngồi nhìn mưa, tôi cứ để mắt nhìn ra xa xa, hình ảnh thân quen ấy lại len lỏi vào suy nghĩ của tôi. Giá như đừng gặp nhau nhỉ, giá như đừng có ngày hôm ấy thì có lẽ … tôi không trốn lên đây công các chỉ để xa cách anh, chỉ mong để quên anh. Đêm xuống, cả bọn ngồi sát vào nhau, nến cũng sắp tàn… cả bọn ngồi vây quanh nhau, từng đứa, từng đứa kể về mình, kể về những kỉ niệm … có khi cả bọn phá lên cười vì một câu chuyện tếu lâm. Rồi những ngày mưa bão cũng qua, chúng tôi bắt tay làm việc không ngớt vì sợ không kịp tiến độ. Một tháng trời trôi qua nhanh chóng. Những ngày cuối là nghiệm thu công trình, bàn giao… để chuẩn bị chia tay bà con dân làng về lại thành phố. Đi chia tay từng gia đình đã có nhiều sự giúp đỡ cho chúng tôi, ai cũng lưu luyến. Vì tối có lửa trại và cồng chiêng để tiễn bọn tôi, nên từ chiều, đứa nào đứa nấy lo đi chia tay cho xong sớm. Đêm chia tay đầy bịn rịn, ché rượu cần uống mãi không vơi, tiếng cồng chiêng vang vọng mãi, ánh lửa trại bừng bừng cháy chẳng thèm tắt. rồi những giọt nước mắt rơi, cái không khí đêm núi rừng càng thêm man mác. Này đây cái giếng hằng ngày kéo nước. Này đây lớp học và những cô nhóc- cậu nhóc đen nhẻm hằng ngày ta dạy. Này đây cái vườn rau ta trồng, này đây cái rẫy khoai ta cắm … tất cả gởi trọn biết bao yêu thương của một vùng đất xa xôi, nơi chẳng có lấy một ánh đèn điện, chẳng có lấy một chút thông tin, cách xa với văn minh nơi thành đô, thế mà tình người chan chứa lắm. Mai tôi xa ĐăkHa, trở về với nhịp sống nơi thành phố ồn ào … có lẽ mãi mãi tôi khó mà quên những gì thuộc về nơi này, những con người, những cậu học trò ngoan ngoãn… Chuyến công tác cho tôi thêm nhiều điều, thêm những tình cảm muôn phương, và quan trọng là nhận ra … cuộc sống còn nhiều thứ để làm, có thể không cần có người ấy, tôi vẫn có thể sống tốt và làm việc tốt. xe chạy rồi, tạm biệt ĐăkHa, ĐăkNông, ơi …cái nắng cái gió đến nao lòng. Có giọt nước mắt của nhỏ Thường rơi trên tay tôi, hình như mọi người ai cũng thế. Ơ hay, mình cũng khóc tự khi nào mất rồi …
III.
cho phố đồi thông, mây chiều trôi lặng lẽ . lạnh thế, ấy mà bọn nó lại lôi ra chợ Hòa Bình, ăn tạp nham vài món ăn chơi, rồi lang thang bờ hồ, á, không chịu nổi, bọn nó lôi đi hết cả một vòng Hồ Xuân Hương, không thể tin được, cuốc bộ cũng mất 4 tiếng đồng hồ . về lại khách sạn cũng đã 8h tối, mấy đứa con gái không ngớt chửi rủa cái bọn con trai điên khùng . 9h trời xuống nhiệt độ, rúc vào phòng, bọn con trai lại đánh bài . rõ là chán !! tôi rủ nhỏ Minh lang thang phố đêm . hai đứa đi xuống con dốc thoai thoải, hướng ra chợ Âm phủ . xỏ tay vô túi áo khoác, tôi lại lọt vô cái trạng thái suy nghĩ miên man.... vậy là giờ này bé N có lẽ đang đón noel cùng gia đình nơi quê hương thứ 2. bỗng đâu cái kí ức về T lại ùa về . và có lẽ giờ này T cũng đang đón giáng sinh vui vẻ bên vợ và đứa con nhỏ ... đã bao năm trôi qua, chẳng còn liên lạc gì thế nhưng hình ảnh vẫn còn đong đầy . Minh cũng có tâm sự gì đó, thấy nó cũng yên lặng, đôi mày châu lại dường như đang nghĩ suy, tôi cũng không muốn làm phiền và cắt ngang mạch suy nghĩ của nó, nên lặng yên. gió thổi thốc vào tóc . thật kì lạ !! mỗi khi đi ngang qua con đường nhỏ có trải sỏi ấy, cái cảm giác buồn buồn cứ đeo đẳng mãi theo . sao người ta lại không thể thả trôi đi những gì của ngày xa xôi đó ?!
một ngôi nhà trồng toàn quỳnh vàng, mùa này quỳnh vàng nở rộ khắp nơi...
Tháng 12/2003
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





















