Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
Mai anh đào
Xuân, xuân trong mắt em, xuân trên những cánh mai anh đào mỏng manh, khẳng khiu. Tháng 2, những cơn gió xuân, giục mai anh đào rụng trụi lá, chỉ còn lại những cành bơ vơ. Hoa lại trổ đầy cây. Những cánh hoa bé xíu mong manh nhưng hồng đến lạ. Cái sắc hồng phơn phớt, tựa như má hồng của thiếu nữ 16 tròn trăng. Nhớ không? Cái nụ cười ấy trên môi xinh, khoe hàm răng trắng đẹp cà đôi má hồng tự nhiên tuổi rằm. Đã có ai từng tìm lại những ngày qua, bất chợt, bắt gặp mình của ngày ấy. Có thảng thốt vì thời gian trôi qua rất vội. Có hối tiếc đi tìm sắc hồng trên má thắm ngày xưa. Ta nhìn ta, qua chiếc gương vẫn im lìm trên giá. Những vết nhăn dần, nơi khóe mắt - khóe miệng. Có lẽ không cười thì đỡ nhăn hơn chăng?! Màu thời gian đã làm phai sắc hồng theo năm tháng. Nhưng mai anh đào sang năm lại hồng thắm, hồng cả núi đồi, hồng cả những con đường thân quen ngày xưa. Nơi ta đã đi qua, vụng về đánh rơi chiếc hôn bên hồ.
Phượng tím
Phượng lại không đỏ mà tím. Chỉ nở vào tháng 2-3
Khi níu chân người đi bằng một màu lam tím, ta ngỡ người sẽ ở lại. Cũng cháy một trời tim tím để nhớ để quên để hờn để giận.
Những con đường quanh co uốn lượn, xen giữa những hàng thông xanh là sắc tím chói trời nhung nhớ. Nếu ai đã từng đọc tác phẩm " Đà Lạt mùa phượng tím" chắc hẳn sẽ không khỏi bâng khuâng, những chùm hoa tím rung rinh theo gió.
Lạnh! Những bàn chân theo nhau trên phố. Biết có ai đi tìm màu tím của một khoảng trời học sinh. Màu mực tím, cành hoa tím, vẫn ấp ủ mãi trong trang giấy học trò đã nhạt dần theo năm tháng. Nhớ những tà áo trắng, tung tăng tan trường về. Ai đó đã bám theo gót chân ai. Những e ấp buổi ban đầu ấy, tím cả một thời...
Khi níu chân người đi bằng một màu lam tím, ta ngỡ người sẽ ở lại. Cũng cháy một trời tim tím để nhớ để quên để hờn để giận.
Những con đường quanh co uốn lượn, xen giữa những hàng thông xanh là sắc tím chói trời nhung nhớ. Nếu ai đã từng đọc tác phẩm " Đà Lạt mùa phượng tím" chắc hẳn sẽ không khỏi bâng khuâng, những chùm hoa tím rung rinh theo gió.
Lạnh! Những bàn chân theo nhau trên phố. Biết có ai đi tìm màu tím của một khoảng trời học sinh. Màu mực tím, cành hoa tím, vẫn ấp ủ mãi trong trang giấy học trò đã nhạt dần theo năm tháng. Nhớ những tà áo trắng, tung tăng tan trường về. Ai đó đã bám theo gót chân ai. Những e ấp buổi ban đầu ấy, tím cả một thời...
Mimosa
Mimosa - sắc vàng và từng chùm long lanh. Liên tưởng tới bài hát " Misosa từ đâu em tới". Và không đâu ở VN nhiều mimosa bằng Đà Lạt. Gần như là loại hoa trồng ở hàng rào quanh nhà, phố núi nếu vắng Mimosa mùa đông sẽ chẳng còn thi vị nữa. Tôi vẫn nhớ mãi, những kỉ niệm ngày nào cùng bông hoa li ti với sắc vàng và lá óng ánh trong ánh sáng buổi hoàng hôn ngày ấy. Những bước chân đi, những tiếng cười nói. Và gió lạnh thốc lên từ mặt hồ. Để rồi đêm buông không nao núng, phủ đầy không gian màu áo của thời gian. Đêm đến, để mimosa lấp lánh như ánh bạc trong khu vườn thần tiên. Và những lời nói thì thầm, tưởng như vẫn còn đâu đó trên ngọn mimosa. Rồi có khi nào ta cùng quay trở lại?! Mimosa rồi cũng tàn, mùa đông rồi cũng qua...
Mimosa, em đã về đâu
Mimosa, em đã về đâu
Tác giả:Vũ Quyên
Mimosa
Em đã về đâu ?
Dốc xưa nay đã men màu
Gót khua nỗi nhớ dòn câu ân tình
Em đã về đâu ?
Dốc xưa nay đã men màu
Gót khua nỗi nhớ dòn câu ân tình
Theo dấu chân hờ cổ
tích ngày xưa
Anh lang thang giữa khung vuông màu kỷ niệm
Mimosa ngọt ngào hương thanh khiết
Hoa còn đây mà em đã về đâu ?
Anh lang thang giữa khung vuông màu kỷ niệm
Mimosa ngọt ngào hương thanh khiết
Hoa còn đây mà em đã về đâu ?
Đà Lạt vẫn mờ sương
chiều ẩm đục
Mimosa vàng cánh gío hây hây
Hoa trinh nữ một thời em cài tóc
Thung lũng Tình Yêu lờ lững dấu chân mây
Mimosa vàng cánh gío hây hây
Hoa trinh nữ một thời em cài tóc
Thung lũng Tình Yêu lờ lững dấu chân mây
Phố núi anh về vẫn
buồn muôn thuở
Lòng bồng bềnh theo lọn sóng chao
Chiều nắng xế phủ vàng hồ Than Thở
Hoa rơi đầy vương lối cũ lao xao
Lòng bồng bềnh theo lọn sóng chao
Chiều nắng xế phủ vàng hồ Than Thở
Hoa rơi đầy vương lối cũ lao xao
Em đã đến với tình yêu
mật ngọt
Nụ đầu đời lãng đãng khói sương
Giấy học trò vần thơ gò nét bút
Vành nón nghiêng che mắt liếc người thương
Nụ đầu đời lãng đãng khói sương
Giấy học trò vần thơ gò nét bút
Vành nón nghiêng che mắt liếc người thương
Anh về đây qua muôn
vạn dặm đường
Thầm gọi tên em trên đường hoa năm cũ
Em đã về đâu?
chiều cao nguyên chìm dần trong nỗi nhớ
Rừng Ái Ân trầm lắng khúc thông reo
Thầm gọi tên em trên đường hoa năm cũ
Em đã về đâu?
chiều cao nguyên chìm dần trong nỗi nhớ
Rừng Ái Ân trầm lắng khúc thông reo
Mai anh đi cánh lạc
lưng đèo
mimosa sẽ xa thêm tầm tay vói
Vầng trăng cũ khuyết dần mùa đông tới
Ly bôi này từ tạ cánh hoa xưa
mimosa sẽ xa thêm tầm tay vói
Vầng trăng cũ khuyết dần mùa đông tới
Ly bôi này từ tạ cánh hoa xưa
Hoàng hôn
Hoàng Hôn
Tác giả: Tế Hanh
Trái tim hấp hối của ngày tàn
Ứa lệ chan hòa ám thế gian
Ấy lúc trời cao buồn goá bụa
Cúi ôm trái đất đỡ băng hàn
Có phải vì tôi kiểu cách đâu!
Khách quan, ngoại cảnh gợi khêu sầu
Hư vô, ý chết luồn trong gió,
Hồn đứng bơ phờ trước vực sâu
Lẻ loi cho đến cả bên chân
Cái bóng trung trinh cũng chẳng quầng
Tay trái thờ ơ, tay phải lạnh
Hững hờ buông thõng hết tương thân.
Một con gà nhỏ lạc trong thôn
Mất mẹ bi thương gọi đứt hồn
Có phải lòng tôi đau quạnh quẽ
Kêu tìm lòng bạn giữa hoàng hôn?
Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013
Regret City - Thành phố hối tiếc
I had not really planned on taking a trip this time of year, and yet I found myself packing rather hurriedly. This trip was going to be unpleasant and I knew in advance that no real good would come of it. This is my annual “Guilt Trip.”
I got tickets to fly there on “WISH-I-HAD” airlines. It was an extremely short flight. I got my “baggage,” which I could not check. I chose to carry it myself all the way. It was loaded down with a thousand memories of “what might have been.” No one greeted me as I entered the terminal to the Regret City International Airport. I say international because people from all over the world come to this dismal town.
As I checked into the “Last Resort” Hotel, I noticed that they would be hosting the year’s most important event — the annual “Pity Party.” I wasn’t going to miss that great social occasion. Many of the towns leading citizens would be there.
First, there would be the “Done” family; you know, “Should Have,” “Would Have” and “Could Have.” Then came the “I Had” family. You probably know old “Wish” and his clan. Of course, the “Opportunities” family; “Missed and Lost,” would be present. The biggest family there would be the “Yesterday’s.”
There are far too many of them to count, but each one would have a very sad story to share. Of course, “Shattered Dreams” would surely make and appearance. “It’s Their Fault” family would regale us with stories (excuses) about how things had failed in their life. Each story would be loudly applauded by the “Don’t Blame Me” and “I Couldn’t Help It” committee.
To make a long story short, I went to this depressing party, knowing full well there would be no real benefit in doing so. And, as usual, I became very depressed. But as I thought about all of the stories of failures brought back from the past, it occurred to me that this trip and subsequent “pity parties” COULD be cancelled by ME!
I started to realize that I did not have to be there. And I didn’t have to be depressed. One thing kept going through my mind, I CAN’T CHANGE YESTERDAY, BUT I DO HAVE THE POWER TO MAKE TODAY A WONDERFUL DAY. I can be happy, joyous, fulfilled, encouraged, as well as being encouraging.
Knowing this, I left Regret City immediately, and didn’t leave a forwarding address. Am I sorry for mistakes I’ve made in the past? YES! But there is no way to undo them.
So, if you’re planning a trip back to Regret City, please cancel all those reservations now. Instead, take a trip to a nice place called: “Starting Again.” I like it so much that I made it my permanent residence. My neighbors, the “Been Forgiven” and the “We’re Saved” are so very helpful. By the way, you don’t have to carry around the heavy baggage anymore either. That load is lifted from your shoulders upon arrival. But don’t take my word for it, find out for yourself.
Haley
Bản dịch
Tôi không thực sự hứng thú khi tham gia chuyến đi thường niên vào năm nay, nhưng như một thói quen cũ, tôi đã đóng gói xong đồ đạc của mình. Chuyến đi này chắc chắn sẽ giống như năm ngoái, không thoải mái và thú vị chút nào. Nó mang tên "Guilt Trip - Chuyến đi về vùng của sự sai lầm".
Tôi có một chuyến bay ngắn qua hãng hàng không WISH-I-HAD. Tôi đã có "hành lý" - những thứ mà tôi không thể kiểm tra. Tôi chọn cách tự mang đi trong suốt hành trình của mình. Nó đã được để vào ngăn "ký ức". Không một ai chào đón khi tôi bước ra cửa "sân bay của thành phố nối tiếc". Tôi giao tiếp với mọi người từ khắp trên thế giới bằng một ngôn ngữ riêng.
Sau đó, tôi bắt đầu làm thủ tục vào khách sạn mang tên Last Resort (Phương án cuối cùng). Họ sẽ tổ chức một sự kiện quan trọng nhất trong năm - một lễ hội thường niên mang tên Pity Party (Bữa tiệc của sự nuối tiếc). Nhiều người trong các thành phố hàng đầu thế giới sẽ có mặt ở đó. Tôi sẽ không bỏ lỡ dịp trọng đại này.
Đầu tiên, đó sẽ là gia đình Done (Đã làm), tiếp theo là Should Have (Nên làm), Would Have (Sẽ làm) và Could Have (Có thể làm). Sau đó đến gia đình I Had (Tôi có). Bạn cũng nên biết thêm gia đình Wish (Mơ ước) và gia tộc của ông. Tất nhiên có thêm cả gia đình Opportunities (Cơ hội), Missed and Lost (Những thứ bị bỏ lỡ hoặc bị mất). Gia đình lớn nhất sẽ là "Yesterday" (Ngày hôm qua).
Có quá nhiều người trong số tất cả khách mời, nhưng mỗi người sẽ có một câu chuyện buồn để chia sẻ. Tất nhiên, Shattered Dreams (hay còn gọi là Ước mơ tan biến) chắc chắn cũng sẽ có mặt để kể chuyện của họ. Gia đình It's Their Fault (Đó là lỗi của chúng tôi) đang thích thú chia sẻ về việc làm cách nào mà tất cả mọi thứ trong cuộc sống của họ đều thất bại. Mỗi câu chuyện sẽ được chấm điểm bởi hội đồng lớn mang tên Don’t Blame Me (Đừng đổ lỗi cho tôi) and I Couldn’t Help It (Tôi không thể nhịn được).
Các câu chuyện ngày một dài và tôi dần đi đến thất vọng. Bữa tiệc khiến tôi bắt đầu nghĩ tới những sai lầm trong quá khứ của mình. Nó không giúp tôi tìm thấy niềm vui nào khi tham gia một sự kiện này.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng tôi không nên ở đó, nó khiến tôi bị trầm cảm. Bất chợt một ý nghĩ đã vụt qua tâm trí tôi, "Tôi không thể thay đổi ngày hôm qua, nhưng tôi có khả năng làm cho ngày hôm nay trở nên tuyệt vời". Tôi có thể có hạnh phúc, vui vẻ, cũng như sẽ được khuyến khích.
Biết được điều này, tôi rời "Regret City" ngay lập tức, và không để lại địa chỉ cá nhân nào. Tôi có phải xin lỗi cho những sai lầm đã xảy ra trong quá khứ? Chắc chắn là có! Nhưng không có cách nào để làm lại được.
Vì vậy, nếu bạn đang lập kế hoạch có một chuyến đi thăm quan tại "Regret City", xin vui lòng hủy bỏ tất cả những vé đã đặt trước ngay bây giờ. Thay vào đó, bạn nên đặt chân tới một vùng đất xinh đẹp hơn mang tên Starting Again (Đang bắt đầu lại). Đó sẽ là địa điểm du lịch vào các năm tới của tôi.
Hàng xóm của tôi Been Forgiven (Sự tha thứ) và We're Saved (Chúng ta được cứu rỗi) là những người rất thân thiện và nhiệt tình. Nhân tiện, bạn không cần phải mang theo hành lý nặng nề nữa. Bởi nó sẽ thoát khỏi tâm trí của bạn trước khi bạn tới nơi.
Nhưng luôn nhớ bạn không thể tới thành phố của tôi, hãy tự tìm thành phố cho riêng bạn.
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013
Câu chuyện vùng cao
Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao ngiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn. Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.
Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.
Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.
Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.
Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:
- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.
............
- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.
............
- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui.
..............
- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.
.............
- Mày phải biết. Khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.
.............
- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.
..............
- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.
..............
- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.
................
- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?
...............
- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày. Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.
................
- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.
.................
- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.
................
- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.
..............
- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?
Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô.
Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói:
“Đàn ông như thế mới là đàn ông”.
(sưu tầm)
Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013
Pháo tết ngày xưa
Sáng nay nghe có chút gió xuân ùa về qua Sài Gòn. Đường xá đông đúc, rộn ràng và kẹt xe...Ngược xuôi dòng đời, biết ai còn nhớ mùi pháo tết và tiếng pháo đì đùng vào những ngày 23 âm lịch xưa.
Tuổi thơ con nít ngày xưa, ai mà không ham đi lụm pháo lép. Thường người ta hay đưa ông táo buổi chiều, cúng kiến xong tiễn ông về trời bằng 1 phong pháo thơm lựng và xác rơi đầy sông... Nhớ lắm cái mùi thơm hăng hăng và những mảnh pháo xao xác bên hiên nhà. Cũng có lúc đã mượn khói pháo làm cay mắt. Ngày xuân không ai quét nhà, cứ gom xác pháo vào gốc cây. Cây me trước nhà lại như được trang điểm sắc đỏ ngày xuân. Ngày nhỏ thấy cúng thèo lèo cứt chuột cứ thắc mắc mãi, tại sao ông táo lại thích ăn món đó. Và lại sao lại có tên thèo lèo , cứt chuột. Tới tận bây giờ vẫn còn thắc mắc này ( ai biết thì giải đáp dùm tui nha)
Nhớ chiều 23, lăn xoăn theo chân ông ngoại bày mâm tiễn Táo về trời. Tuổi thơ quanh quẩn với ông ngoại là nhiều nhất. Rối đốt pháo. Lúc nhỏ, nghe tiếng pháo là bịt tai lại, nhảy tưng tưng vui mừng, xong rồi bọn con nít tranh nhau pháo lép. Ai dám nói tuổi thơ ngày ấy không đi nhặt pháo lép. Lúc lớn, nhìn những viên pháo cháy sáng, đì đùng rồi tung mình lên không, rơi tan tành trên mặt đất. Tựa như bao nhiêu muộn phiền cũng theo đó mà tan đi.
Cứ 23 âm lịch, là kí ức ngày ấy cứ như cuốn phim âm bản, mang ra chiếu lại. Những điều đã đi qua, những người ta đã gặp trên cuộc hành trình chông gai, giống như dòng nước chảy ra biển khơi, chẳng bao giờ quay lại. Đã không thể trờ về ngày xưa được nữa. Rồi cũng có lúc ứa nước mắt vì tiếc. Chiều 23 với mình luôn là cảm xúc gì đó rất khó tả, còn khó tả hơn cả đêm giao thừa. Bởi với mình, bước qua đêm giao thừa là đã hết tết.
Ngày xưa không biết quí những hình ảnh thân quen đó, chẳng có tấm hình nào chụp lại xác pháo. Giờ thì nhớ mùi - màu của nó đến phát khóc.
Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012
Đây thôn Vỹ Dạ - sunmi nguyen
Đây thôn Vỹ Dạ
Nhạc Sĩ : Khúc Dương - Phổ thơ / lời: Thơ : Hàn Mặc Tử
Sao anh không về về lại chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng trong vườn, nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn xưa vẫn đó vẫn còn đó,
vẫn mượt quá, xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Gió theo lối gió mây đường mây
Giòng nước lững lờ hoa bắp lay
Thuyền không đỗ bến sông ngày xưa, còn ai chở trăng mùa xưa về kịp đêm nay, người ơi ! Hồn ta vẫn mơ khách đường xa, khách đường xa lạc lối về
Còn trăng thôn Vỹ xưa một màu trắng trinh nguyên
Vỹ Dạ chừ đây sương với khói mờ dáng người Vỹ Dạ chừ đây sông trăng đó mà người khuất rồi Còn nhớ tình xưa ai đã một thời có (i ...) mặn mà
Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012
Đi qua những cánh đồng gió
Những chặng đường trên hành trình đi tìm lại những di sản luôn luôn vất vả. Không phải lúc nào kế hoạch cũng như mình mong muốn.
Về đất kinh thành những ngày mưa, mưa vật vã và lụt lội.
Tìm về cây cầu ngói cũ xưa, đường vào hai bên là liu xiu vài cây dương ngã đổ bởi mưa bão. Gió vẫn cứ thốc mạnh, xe phải chạy thật chậm để không bị lạc tay lái. Mùa lũ, nước dâng cao, người dân vùng này vẫn cứ phải lên nóc nhà tránh lũ.
Bờ sông sát mặt đường và nhà. Vì vậy lũ lên thì người dân chỉ có cách là lên thuyền hoặc lên nóc nhà mà đợi lũ rút.
Hành trình thật vất vã. Những cánh đồng gió lặng thinh, chịu đựng trong mưa.
Cây cầu ngói Thanh Toàn xứ Huế vẫn âm thầm đứng đó năm này qua năm khác. Cây cầu được xây năm 1776 và đã nhiều lần tu sửa. Ngày nay gỗ lim đã được thay bằng cọc bê tông vững chắc nhưng vẫn giữ lại gian trong cầu và mái ngói xưa. Mưa to quá, nên vào một quán nước, lại may mắn gặp ngay cô Kình, người làm thơ về cầu ngói Thanh Toàn đã xuất hiện trên nhiều mặt báo. ( Xem thêm về cô Kình: http://www.tin247.com/gap_%E2%80%9Cchuyen_gia%E2%80%9D_lam_tho_ve_cau_ngoi_thanh_toan-8-21976905.html)
Mưa rất to bên ngoài, ngồi trong nhà cô Kình, nghe cô hò huế, một cảm xúc dạt dào khó tả. Cầu ngói Thanh Toàn u lạnh trong mưa.
Bước xuống Thanh Toàn bóng xế chiều
Hoang mang tiếng cuốc gọi cô liêu
( thơ của cô Kình).
Bên cầu là dòng sông Như Ý chảy qua. Mùa lũ nước sông dâng ngập mái nhà. Hoặc lên thuyền hoặc lên nóc nhà tránh lũ. Sao bao lâu rồi mà công tác đê điều vẫn cứ vậy, chẳng tới đâu. Sử sách ghi nhận trong hơn 50 năm từ 1802-1858, cả nước có 38 lần mưa bão gây lụt lội lớn, trong đó những lần vỡ đê vào các năm 1803, 1804, 1806, 1819, 1828, 1833, 1840, 1842, 1847, 1856, 1857 làm gần như toàn bộ Bắc Bộ bị lụt, mất mùa và đói kém. Miền Trung cũng chẳng khác gì. Từ các đời vua - quan cho tới nay, đê điều vẫn thật là tệ hại. Đi tới đâu cũng nghe dân tình than vãn. Khổ! Biết phải làm sao. Cật lực sống với lũ.
Sông Son vẫn xanh thẳm, vẫn còn son. Nhưng dân tình thì già hết cả vì cực khổ. Bờ sông năm nào cũng bị lũ làm sạt lở. Nước qua khỏi mái nhà. Nhà nào không có thuyền phải tạm bợ trên thuyền của nhà khác. Có khi 1 cái thuyền bé tẹo mà lưu trú đến ba gia đình.
Mưa dập vùi miền trung ngày lũ. Sáng hửng nắng đôi chút rồi mưa. Mưa từ sáng tới chiều. Mưa to rồi mưa nhỏ. Lất phất mưa và gió lạnh.
Đi qua những quãng vắng. Mưa - gió thét gào vào lỗ nhĩ, nước quất vào mặt, gió luồn qua vai..lạnh cóng. Vậy mà lũ vịt vẫn vô tư trầm mình tìm tép tìm tôm. Đoạn đường ra Phá Tam Giang bị đứt lìa bởi lũ. Nước cao quá, không dám đi. Chợ chạy không phải đường mà chạy thẳng xuống sông. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt 1 màu đen.
Làng cổ Bao Vinh, nơi hẹn 1 lần về thăm đã không còn cổ cho mấy. Ngày xưa 39 căn nhà cổ, ngày nay chỉ còn lác đác vài nhà. Xót xa trong dạ, hay cho cái sự " làm văn hóa" của thời ta.
Lối qua cồn Hến cũng bị bủa vây bởi lũ dâng. Đâu rồi Thôn Vỹ ngày xưa? Chỉ toàn 1 biển nước mênh mông. Đâu rồi lá trúc che mặt chữ điền? Chỉ còn lại sự nơm nớp lo sợ và tiếng hò nghe nặng lòng.
Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012
Những đứa bạn đồng xanh
Những kỉ niệm in sâu trong tâm trí lâu dần rồi cũng đi vào quên lãng, đó là theo cách nghĩ của chúng ta. Nhưng kỉ niệm đã nói là in sâu thì không bao giờ mất đi, nó được xếp vào ngăn kí ức. Để rồi 30 năm 40 năm sau, sẽ có lúc ta lục lọi tìm lại những hình ảnh xưa cũ. Kí ức về những người bạn thời thơ ấu, cứ tưởng mình đã quên rôi. Vậy mà… Một giấc mơ lạ về cái viễn cảnh ngày gặp lại bạn, sao cứ nầng nậng nước mắt trong mơ, mà thổn thức mãi trong thực.
Hôm qua nhỏ Hương tự dưng gọi, hỏi là còn liên lạc đứa nào ở xóm cũ thì gọi hẹn nhau uống cafe. Ừ! Để tao liên lạc!
Đêm qua trời chẳng mưa, chỉ gió hây hẩy một chút, trong khi không khí mùa đông ở miền Bắc thì đang được hưởng thụ rồi. Sài Gòn vẫn nóng như lửa đốt, đêm nằm trằn trọc mãi, giọt mồ hôi còn đọng trên môi…
Những hình ảnh về những người bạn cũ, tất cả hết sức đầy đủ, hiện lên trong giấc mơ lạ. và đâu đó quay quắt cái nhớ chúng nó làm cho tâm trạng thật là khó hiểu.
Hương hay là Mai Hương. Nhà nó có tới 5 anh chị em. Là chị cả, nói cả chứ còn có anh 2, nhưng anh 2 nó thì ở dưới quê, thi thoảng lên chơi thôi. Nhớ lại lúc đó, cả 3 đứa em còn nhỏ xíu, Hương vừa đi học vừa phải giữ 3 đứa em thật là cực nhọc. Đi học về nấu cơm, nấu canh, vừa ăn vừa đút cho con nhỏ em út. Vừa giữa thằng Hải con Oanh. Thân nó ròm ngây ra. Nhà nó nghèo, che bằng mái lá, gió thổi ba luồng là lồng lộng hết cả lên. Nhớ ngày xưa có cái vựa nấm rơm gần nhà. Ba tháng hè con nít tụi tôi ăn không rồi rảnh, hết câu cá, bắt bướm ép khô, bắt châu chấu cho gà ăn… đâm chán chẳng biết làm gì. Con Hương còn nhỏ mà lanh, ra vựa nấm rơm, lấy nấm rơm về cho bọn con nít tụi tôi làm. Dễ lắm! Nấm rơi người ta thu hoạch rồi bỏ bao. Mình đem về gọi cái phần đuôi rồi phân loại nấm to cho vào rổ to, nấm nhỏ cho vào rổ nhỏ. Cứ 1 kí nấm, có 2000 đồng ăn quà. Vui nhất là lúc ngồi cắt nấm, cứ chọc đứa này đứa kia, kể chuyện um sum cả cái sân nhà ông ngoại. Rồi sau này nó cũng chuyển nhà đi. May là vẫn còn liên lạc với nó.
Hiền, ba nó chẳng ai biết, chỉ biết má nó cũng có hai đời chồng, con anh con em cũng đàn lũ. Cho nên là con gái, nó cũng chẳng được ai trong nhà nó quan tâm bao nhiêu. Tính tình của nó cũng là một chuyện đáng nói. Ngỗ ngáo, nghịch ngợm. Nhớ có lần chơi chia phe đánh nhau. Chơi trân giả ai dè xung máu quýnh nhau thật. Lũ con nít đứng thành vòng tròn xung quanh hò hét. ở giữa đồng là tôi với con Hiền đang nắm tóc nhau. Tới chừng can ra về nhà, tối đó, nó cùng mấy đứa nghịch phá trong xóm, nhổ trịu toàn bộ vườn bông móng tay tui vun trồng đang ra bông đủ màu thật là đẹp. Sau vụ đó, đám tả tụi tui không chơi với nó nữa. Rồi cũng không lâu sau, nó dọn nhà đi. Giờ thì bặt tin!
Đăng, công tử bột, cái biệt danh mà lúc còn nhỏ tụi tui hay gọi mỗi khi đi ngang nhà Đăng. Nhà anh cách nhà tôi cũng chừng mấy căn thôi, vì nhà cũng dãy B. Năm đó anh vừa chuyển nhà về, lại thêm phần con trai gì mà trắng như trứng gà bóc, lại nghe đồn học sinh Võ Trường Toản quận 1. Đối với lũ chúng tôi hồi đó, ai mà học ở Sài Gòn ( quận 1 đó ) nghĩa là công tử bột hết. Đăng bây giờ đã lấy vợ, có đứa con trai đầu lòng. Bọn “ con nít” ngày xưa gặp lại, hay kháo nhau “ Ê, sao hồi nhỏ thấy tên công tử bột ấy đẹp trai, giờ lớn sao xấu quắc vậy mày?”
Tâm, hay tụi này còn gọi là thằng Bé, tên cúng cơm ở nhà của nó. Nhà nó ở dãy N. Tụi con nít ở xóm hay trêu nó bằng bài hát “ thằng bé âm thầm…đi vào ngõ nhỏ”. Cứ mỗi lần vậy là nó tức lắm, giựt rụng cho hết cái giàn hoa thiên lý nhà nó. Cũng từ năm 1997, đồng loạt kẻ đi tây, người đi ta, dọn nhà về quê, chuyển đi nơi khác, thằng Tâm cũng đi đâu đó mất biệt. Nhà thì ba má nó vẫn còn đấy, nhưng chẳng thấy bóng nó đâu. Lớn rồi, ngại hỏi han. Nhớ có cái tết nào đó, năm lớp 8 lớp 9 thì phải, nó có gọi tôi vọng qua từ cửa nhà nó. Nhưng tôi ngại. nghĩ lại cũng kì lạ. Là con nít mày mày tao tao. Ở cái tuổi “ trổ mã” thì lại bắt đầu ngại nhau, chẳng gọi mày tao được nữa. Giai đoạn này, con trai và con gái lại thấy thích thích, ghét ghét, rồi dần xa cách nhau.
Quý, nhỏ bạn nối khố của tôi từ cái thời “ tắm mưa cởi truồng” đây. Nhà hai đứa xéo nhau. Băng qua giao lộ lớn là tới. Ôi thôi, cũng biết bao phen giận hờn, chửi lộn, ném đá nhau. Rồi bạn thân thì cũng mãi là thân. Nhớ có lần tức nhau, hai đứa chạy về nhà, lôi ra mỗi đứa 1 cột dừa làm bia, ném đá qua lại cho bõ tức. Cũng may chưa đứa nào bị lỗ đầu. Quý và tôi cùng trải qua những tháng ngày tuổi thơ thú vị. Rồi cùng trải qua thời học sinh mộng mị và những hoạt động sôi nổi thời sinh viên. Tới lúc lấy chồng, thì lại cùng nhau trải qua những năm tháng vui – buồn trong hôn nhân.
Hiển, cháu của ông bà Dung cách nhà mình mấy căn. Nó ở đâu đó quận gì xa lắm, cứ tới hè nó mới được ba má nó cho về quận 7, nhà ông bà nội, chơi 3 tháng hè. Đây cũng là một công tử bột chính cống. Có lần chơi năm mười, nó núp sao mà lọt vô kẽm gai, may là không sao, chỉ bị rách quần. Từ đó bọn tôi đặt biệt danh là “ kẽm gai”. Ê cái thằng kẽm gai, cho ăn ké kem với coi! Hiển có ba anh em trai, anh Huy, Hưng ( hay Hân gì đó), nó là út. Ông Huy thì khá hiền, ít nói, cao ráo đẹp trai, thần tượng của tụi con gái xóm này. Khổ nỗi là ông anh chui rúc mãi trong nhà, ít khi thấy lộ diện. còn ông Hưng ( Hân) thì tròn ụ, lại thêm cái biệt danh bị tụi con nít đặt cho là “ bông tai” cũng từ vụ chơi đá lon vô vòng, chạy kiểu gì mà làm rớt cái bông tai của nhỏ Hương, phải đi tìm đến tối mịt cũng không có. Kể từ lúc đó thấy mặt ông Hưng( Hân) thì con Hương cứ xòe tay, trợn mắt dòm đòi bông tai. Thường thì Hiển hay rủ anh Hưng( Hân) của nó cùng chơi với bọn tui. Còn ông Huy thì chẳng khi nào. Tôi thấy nó mượn cây hái vú sữa cho lũ chúng tôi ăn, không phải là hình hài của ngày xưa, mà là thanh niên đã lớn. Bỗng nhiên ừng ựng nước mắt, trong cơn mơ, tôi thấy rõ mình mặc chiếc áo khoác ngoài màu hồng cam, rồi nói lí nhí gì đó. Giật mình thức giấc, thì hay khóc thật, nước mắt tràn cả ra bên ngoài. Làm như có cái thứ linh tính lạ kì. Đêm qua con Hương đột nhiên gọi cho tôi, hỏi còn liên lạc đứa nào ở xóm cũ không, hẹn gặp nhau sau mấy chục năm đi. Thì sáng nay nhờ dì đi hỏi bà nội Hiển, bà Dung cho hay Hiển nó bịnh nặng chết lâu rồi, đem di ảnh vào nhà thờ. Bà cũng không nói nó bịnh gì, chỉ buông câu có thế. Hay là giấc mơ đêm qua nó muốn gợi nhớ mình. Có thể hồn nó lưu lạc đâu đó trong cõi âm ti, nó lại nhớ về cái đám bạn thời thơ ấu này, mà lại nhắc ngay tôi. Nghe tin xót xa, cho phép mình rớt nước mắt vì 1 người bạn cũ đã lâu không liên lạc mà đã qua đời khi còn trẻ. Cho phép tôi thổn thức đôi chút về cái “ ngã rẽ cuộc đời “ này đôi phút.
Sài Gòn, 6/11/12
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












