Hôm nay bạn hỏi " dạo này sao rồi " - Trả lời " không vui, không buồn" - " Sao vậy? Chai lì cảm xúc rồi à?" - " Ừ...."
Dường như những điều mới mẻ...vẫn còn dậm chân tại chỗ. Thế nên cứ cho thời gian trôi qua trong lặng lẽ. Cứ như đợi gió...
Em
đã viết về phố, ừ thì phố vẫn vậy...Chiều...nhìn phố trôi qua khoảnh
khắc 4h chiều, những tưởng mùa đi luôn rồi, không gặp được nhau, bỗng
đâu có con nhện con bé xíu màu trắng rơi trước mặt. Tin vui chăng? 5h,
điện thoại reo, Chuột gọi đàn, chỉ có 30', phải thật nhanh nhé! Trời ạ,
nhện bé mang tin vui thật. Nghe thật rộn ràng. Lại phóng xe như bay,
lạng vèo vèo... để đến nơi.
Và không có gì hạnh phúc hơn một cái ôm
Mới 20/10 đây, thời gian trôi qua nhanh thật. Vậy cũng gần 5 tháng. 5 Tháng, có biết bao đổi thay... Người đi nơi nao...
Giờ
thì chắc mọi người đang yên giấc ngủ, sự lắng đọng của thời gian là giờ
khắc này. Nhiều cảm xúc quá, cũng không biết nên viết từ đâu. Chỉ biết
rằng, chiều qua đã rất vui, phải chi có Bích nữa là cực vui. Ước
chi..ngày mai...Ơ, vậy là em cũng không mất cảm xúc. Còn vui và còn muốn
yêu nữa đấy!
Thời gian không nhiều, phải chi thời gian ngừng lại. Trời hanh, không
chút mưa, nhưng khuya về lạnh. Nhớ thương không là giấc mơ đâu. Nhớ
thương là nơi trái tim gõ từng nhịp nhung nhớ như nhịp thời gian toan
tính mang đi hết yêu thương. Có phải khi đã đi qua ngày hôm qua rồi,
cũng có lúc thèm tìm lại phút giây ban đầu?! Thời gian trôi ngược về
đây, trôi lại những phúc giây ta luôn cần nhau... Không biết bao nhiêu
lần gọi tên trong khoảng không tĩnh lặng, không biết bao nhiêu lần cứ
hỏi đi hỏi lại chỉ một câu hỏi...
Em đã từng ước chi em là mưa, rồi bị tan mau khi nắng lên xua mây đi. Em
đã từng ước chi em là gió, sẽ bay lãng du quên hết bao ngày qua. Em đã
từng ước chi em là thời gian, sẽ bước chân ra khỏi bánh quay để thời
gian ngưng đọng lại mãi...Ta sẽ ru nhau bằng lời hát...
Thời gian sẽ không dừng lại. Xin cho giấc mơ hôm nào sẽ luôn được nâng
niu & vun vén. Để rồi...Tìm về nơi ngày xưa gặp nhau...nơi thời gian
ngừng lại... Biển sóng một chiều hè, tung tăng nô đùa trên cát trắng.
Đâu ai hay nỗi mong chờ và ngóng đợi da diết như thế nào. Đâu ai biết
lòng vẫn ôm mãi giấc mơ hôm nào...
p/s: mọi người nghe " nơi thời
gian ngừng lại" chị Phương hát với cung bậc và màu sắc rất khác. Đêm
nay không có mưa, nhưng thời gian đã ngừng lại trong gió chiều qua.
Link nhé: http://www.youtube.com/watch?v=7IKtPD3M4pg
Hiển thị các bài đăng có nhãn cỏ mùa thu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cỏ mùa thu. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
Cỏ mùa thu
Phố phường vẫn nhộn nhịp đi về. Những chiều nay, mưa cứ trùm lên những
hàng cây bên đường. Tạt vào mặt những băng ghế đá công viên. Mấy chiếc
ghế đá thay nhau vuốt mặt, nước mưa cứ ào ào cay xè đến mỏi mắt.
Một đứa biệt danh là heo, một đứa biệt danh là cỏ. Cứ vậy gọi nhau, tồng ngồng có chồng rồi gặp nhau vẫn là heo và cỏ
Nó đã đi qua mấy mùa thu lặng lẽ và những ngày mưa u buồn. Vậy mà chiều nay mình gọi cho nó, nó vẫn liếng thoáng " cỏ hả, đợi heo chút nha, heo gọi lại liền, heo đang kẹt trong nhà xe, để lấy xe xong heo gọi lại cho cỏ, đừng giận nha cỏ". Rồi mới hai ba phút nó gọi lại ngay. Vẫn cái giọng nói ồn ã, vẫn cái tiếng cười trong trẻo, ai đâu biết nó đã gãy gánh một lần.
Hai đứa có chung nhiều sở thích. Người ta nói tri kỉ cũng phải. Chơi thân với nhau đến giờ cũng 28 năm rồi. Nhà hai đứa ở xéo xéo nhau, băng qua con đường là tới. Cùng nhau trải qua thời thơ ấu thật ngây ngô, đánh nhau, chọi đá nhau. Rồi trải qua những ngày cắp sách đến trường, cùng chung đội văn nghệ, đội trống. Đến khi vào đại học, mỗi đứa một trường không chung, nhưng vẫn cặp kè đi chơi chung suốt. Cỏ và heo coi chừng gắn bó cả đời thôi. Lúc nhỏ, khi còn khu đồng cỏ cạnh nhà, trời chiều ngày hè oi bức, hai đứa hay rủ nhau đi hái cỏ khô, những cái bông cỏ thật là bự, khô lại rất đẹp, mỗi đứa hai cho đầy một ôm, rồi đem về chia nhau lấy bình cắm. Nhớ có lần heo chạy qua í ới" Ê cỏ, mày qua nhà tao coi thử, sao tao cắm cỏ khô hổng đẹp gì hết, thấy nó cứ kì kì sao đó". Qua tới nơi, thấy heo cắm cỏ khô trong cái bình rất đẹp, bằng thủy tinh sáng bóng. Mới nói nó nghe vì sao không đẹp
- " Heo cắm cỏ khô trong bình thủy tinh không đẹp là phải rồi. Cái bình này rất đẹp, nhưng nó không phù hợp. Heo có cái bình khác không, tốt nhất là bằng đất". Heo lục đục một hồi đem ra một cái bình đất cổ cao, nhìn cũng thanh thanh, cắm cỏ khô vào lại thì khác hẳn. Cỏ khô đẹp tự tin và hoang dại hơn.
- Heo thấy chưa, cỏ khô nó đẹp trong bình đất, cũng giống như con người thôi. Đặt vào trong những môi trường phù hợp, bỗng dưng nó đẹp tự nhiên không son phấn.
Nó cười, nháy mắt với cỏ.
Cứ mỗi khi tháng 9 hay mùa thu về, lại nhớ nó và gọi điện thoại nhắc nó chuyện xưa. Cũng đã bao năm, nó đã quên đi cái mùa thu đầy nước mắt. Giờ thì nó vẫn vô tư như heo của ngày xưa, mình mừng! Nghe đâu giọng vẫn rất trong trẻo, tiếng cười vẫn phóng khoáng như thuở nào. Chiều nay không có gió. Nhưng hai đứa thèm tìm cỏ mùa thu. Để nhớ cái mâm cỗ có mấy cái bánh nướng, mấy cái bánh dẻo, một bình bông cỏ khô...những tối trăng tròn xa xưa ấy.
13/9/13 - Viết tặng cho trung thu ngày xưa
Một đứa biệt danh là heo, một đứa biệt danh là cỏ. Cứ vậy gọi nhau, tồng ngồng có chồng rồi gặp nhau vẫn là heo và cỏ
Nó đã đi qua mấy mùa thu lặng lẽ và những ngày mưa u buồn. Vậy mà chiều nay mình gọi cho nó, nó vẫn liếng thoáng " cỏ hả, đợi heo chút nha, heo gọi lại liền, heo đang kẹt trong nhà xe, để lấy xe xong heo gọi lại cho cỏ, đừng giận nha cỏ". Rồi mới hai ba phút nó gọi lại ngay. Vẫn cái giọng nói ồn ã, vẫn cái tiếng cười trong trẻo, ai đâu biết nó đã gãy gánh một lần.
Hai đứa có chung nhiều sở thích. Người ta nói tri kỉ cũng phải. Chơi thân với nhau đến giờ cũng 28 năm rồi. Nhà hai đứa ở xéo xéo nhau, băng qua con đường là tới. Cùng nhau trải qua thời thơ ấu thật ngây ngô, đánh nhau, chọi đá nhau. Rồi trải qua những ngày cắp sách đến trường, cùng chung đội văn nghệ, đội trống. Đến khi vào đại học, mỗi đứa một trường không chung, nhưng vẫn cặp kè đi chơi chung suốt. Cỏ và heo coi chừng gắn bó cả đời thôi. Lúc nhỏ, khi còn khu đồng cỏ cạnh nhà, trời chiều ngày hè oi bức, hai đứa hay rủ nhau đi hái cỏ khô, những cái bông cỏ thật là bự, khô lại rất đẹp, mỗi đứa hai cho đầy một ôm, rồi đem về chia nhau lấy bình cắm. Nhớ có lần heo chạy qua í ới" Ê cỏ, mày qua nhà tao coi thử, sao tao cắm cỏ khô hổng đẹp gì hết, thấy nó cứ kì kì sao đó". Qua tới nơi, thấy heo cắm cỏ khô trong cái bình rất đẹp, bằng thủy tinh sáng bóng. Mới nói nó nghe vì sao không đẹp
- " Heo cắm cỏ khô trong bình thủy tinh không đẹp là phải rồi. Cái bình này rất đẹp, nhưng nó không phù hợp. Heo có cái bình khác không, tốt nhất là bằng đất". Heo lục đục một hồi đem ra một cái bình đất cổ cao, nhìn cũng thanh thanh, cắm cỏ khô vào lại thì khác hẳn. Cỏ khô đẹp tự tin và hoang dại hơn.
- Heo thấy chưa, cỏ khô nó đẹp trong bình đất, cũng giống như con người thôi. Đặt vào trong những môi trường phù hợp, bỗng dưng nó đẹp tự nhiên không son phấn.
Nó cười, nháy mắt với cỏ.
Cứ mỗi khi tháng 9 hay mùa thu về, lại nhớ nó và gọi điện thoại nhắc nó chuyện xưa. Cũng đã bao năm, nó đã quên đi cái mùa thu đầy nước mắt. Giờ thì nó vẫn vô tư như heo của ngày xưa, mình mừng! Nghe đâu giọng vẫn rất trong trẻo, tiếng cười vẫn phóng khoáng như thuở nào. Chiều nay không có gió. Nhưng hai đứa thèm tìm cỏ mùa thu. Để nhớ cái mâm cỗ có mấy cái bánh nướng, mấy cái bánh dẻo, một bình bông cỏ khô...những tối trăng tròn xa xưa ấy.
13/9/13 - Viết tặng cho trung thu ngày xưa
Nhãn:
autumn,
autumn grass,
cỏ,
cỏ mùa thu,
grass
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







