Phố phường vẫn nhộn nhịp đi về. Những chiều nay, mưa cứ trùm lên những
hàng cây bên đường. Tạt vào mặt những băng ghế đá công viên. Mấy chiếc
ghế đá thay nhau vuốt mặt, nước mưa cứ ào ào cay xè đến mỏi mắt.
Một đứa biệt danh là heo, một đứa biệt danh là cỏ. Cứ vậy gọi nhau, tồng ngồng có chồng rồi gặp nhau vẫn là heo và cỏ
Nó đã đi qua mấy mùa thu lặng lẽ và những ngày mưa u buồn. Vậy mà chiều
nay mình gọi cho nó, nó vẫn liếng thoáng " cỏ hả, đợi heo chút nha, heo
gọi lại liền, heo đang kẹt trong nhà xe, để lấy xe xong heo gọi lại cho
cỏ, đừng giận nha cỏ". Rồi mới hai ba phút nó gọi lại ngay. Vẫn cái
giọng nói ồn ã, vẫn cái tiếng cười trong trẻo, ai đâu biết nó đã gãy
gánh một lần.
Hai đứa có chung nhiều sở thích. Người ta nói tri kỉ cũng phải. Chơi
thân với nhau đến giờ cũng 28 năm rồi. Nhà hai đứa ở xéo xéo nhau, băng
qua con đường là tới. Cùng nhau trải qua thời thơ ấu thật ngây ngô, đánh
nhau, chọi đá nhau. Rồi trải qua những ngày cắp sách đến trường, cùng
chung đội văn nghệ, đội trống. Đến khi vào đại học, mỗi đứa một trường
không chung, nhưng vẫn cặp kè đi chơi chung suốt. Cỏ và heo coi chừng
gắn bó cả đời thôi. Lúc nhỏ, khi còn khu đồng cỏ cạnh nhà, trời chiều
ngày hè oi bức, hai đứa hay rủ nhau đi hái cỏ khô, những cái bông cỏ
thật là bự, khô lại rất đẹp, mỗi đứa hai cho đầy một ôm, rồi đem về chia
nhau lấy bình cắm. Nhớ có lần heo chạy qua í ới" Ê cỏ, mày qua nhà tao
coi thử, sao tao cắm cỏ khô hổng đẹp gì hết, thấy nó cứ kì kì sao đó".
Qua tới nơi, thấy heo cắm cỏ khô trong cái bình rất đẹp, bằng thủy tinh
sáng bóng. Mới nói nó nghe vì sao không đẹp
- " Heo cắm cỏ khô trong
bình thủy tinh không đẹp là phải rồi. Cái bình này rất đẹp, nhưng nó
không phù hợp. Heo có cái bình khác không, tốt nhất là bằng đất". Heo
lục đục một hồi đem ra một cái bình đất cổ cao, nhìn cũng thanh thanh,
cắm cỏ khô vào lại thì khác hẳn. Cỏ khô đẹp tự tin và hoang dại hơn.
-
Heo thấy chưa, cỏ khô nó đẹp trong bình đất, cũng giống như con người
thôi. Đặt vào trong những môi trường phù hợp, bỗng dưng nó đẹp tự nhiên
không son phấn.
Nó cười, nháy mắt với cỏ.
Cứ mỗi khi tháng 9 hay mùa thu về, lại nhớ nó và gọi điện thoại nhắc nó
chuyện xưa. Cũng đã bao năm, nó đã quên đi cái mùa thu đầy nước mắt. Giờ
thì nó vẫn vô tư như heo của ngày xưa, mình mừng! Nghe đâu giọng vẫn
rất trong trẻo, tiếng cười vẫn phóng khoáng như thuở nào. Chiều nay
không có gió. Nhưng hai đứa thèm tìm cỏ mùa thu. Để nhớ cái mâm cỗ có
mấy cái bánh nướng, mấy cái bánh dẻo, một bình bông cỏ khô...những tối
trăng tròn xa xưa ấy.
13/9/13 - Viết tặng cho trung thu ngày xưa
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013
VƯỜN CÂY CỦA ÔNG NGOẠI ( Trích đoạn trong tập truyện đang viết dở ^ ^)
Thân tặng bạn bè, những ai có 1 tuổi thơ như tui.
Chiều nay ngồi làm việc, đọc bàibáo thấy công dụng của trái me, nói chuyện qua lại cùng đồng nghiệp, cảm hứng kể chuyện các món ăn về me. Rồi chuyển đề tài qua trái cây thật lẹ! Bất giác,tôi nhớ ông ngoại và vườn cây của ông quá đỗi. Ngày ấy, ông ngoại có căn nhà ở ngoại thành thành phố, nay thuộc quận 7. Mảnh vườn nhà cũng được khá, do đó ông trồng các loại cây ăn trái và rau.
Không thể không nhắc đến cây me trước nhà, cây vú sữa sau ngõ. Ngày còn nhỏ, thường ở bên ông bà ngoại, do đó mà mê mẩn cây trái và ham thích vun trồng. Trước nhà là cây me thân rất to,phải hai người ôm mới hết. Me ra lá xanh um những ngày hè. Trẻ con trong xóm bị nổi rạ, ba mẹ chúng thường qua nhà ông ngoại, xin hái ít lá me xanh về đun nước cho bọn chúng tắm. Me có nhiều công dụng lắm! Lá me non mà hái cho đầy một rổ,mang về rửa sạch, nấu canh chua với cá lóc thì ngon khỏi biết. Hương thơm của lá me ngào ngạt làm át mùi tanh của cá, vị chua mà không ế của me làm tăng gia vị cho nồi canh chua. Thân cây me rất chắc, nhà nào mà có cái thớt gỗ me xài thì làm bếp ngon khỏi chê. Mùa hè cũng là mùa thu hoạch me. Thông thường khoảng sau tết là me ra bông, đến tháng 8 là thu hoạch. Bọn tôi ăn từ lúc me ra bông cho tới lúc chin trái và hết mùa. Này nhé, trái me khi còn non, chưa ra hạt. Hái xuống rửa sạch, cạo vỏ sơ sơ rồi chẻ làm đôi. Nước mắm pha đường, đâm chút ớt vào, me chẻ đôi mà quết thì cứ xuýt xoa vì hấp dẫn. Me to có hạt thì hái vào rửa sạch, chụng sơ nước sôi để bóc bỏvỏ. Nước đun sôi để nguội, cho muối và đường vào hoà tan, bỏ me vào ngâm, thế là có món me ngâm. Ngày nào dì tôi cũng mang ra trước nhà bán cho bọn học sinh ở trường cạnh nhà. Đến độ me chín thì hái đầy cả thúng. Bà ngoại thường mang ra chợ bán. Thu hoạch me cũng rất vui. Trẻ con tha hồ nhặt nhạnh, phân loại trái nguyên trái bể ra riêng, trái nguyên thì bán giá cao hơn. Bà ngoại lúc nào cũngđể lại một rổ lớn để ăn dần. Bà ngoại làm khéo lắm nha. Me bỏ vỏ, tách bỏ hạt rồi, trộn sơ với muối rồi cho vào keo đậy kín. Ngoại bảo rằng làm như vậy thì giữ được lâu, mà lại không bị sâu trong hạt làm hư. Me lăn đường cũng là món khoái khẩu của các chị các bà. Vậy đó, nhà bà ngoại luôn có me ăn quanh cả năm.Bán không hết, làm me lăn đường mang cho bà con hàng xóm. Tôi còn nhớ thời đó,cứ mỗi lần đến mùa me chín, đâm ra me thành món đặc sản của cả gia đình. Mang đi cho bà con hàng xóm mỗi người một ít ăn lấy thảo, tình làng nghĩa xóm càng thêm đậm đà. Trong vườn nhà phải kể đến là hai cây vú sữa. Tới mùa vú sữa chín,thích nhất leo lên cây, tay với hái trái chín bóng nhẫy, mùi vị thơm ngon và mỏng vỏ, ăn nhoàm ngay ở trên cây mới thú vị. Vườn nhà ông ngoại tới mùa nào làăn cả mùa trái đó. Chưa kể hai cây mận thân to cỡ hai ba người ôm. Một cây mận xanh và một cây mận đỏ. Loại nào cũng chắc ruột, ít hạt. Cam giấy thì cây mảnh khảnh, vậy mà tới mùa thì trái lủng lẳng trĩu cành. Yêu thích nhất là câylê-ki-ma hay còn gọi là trái hột gà. Thân cây trắng, lá bang bạc những chiều hè mưa. Tới mùa thì trái chín vàng ươm cả một góc vườn. Lũ trẻ nhỏ tan trường, cứ hay nán lại tìm cách hái trái. Ngoài ra, vườn nhà ông ngoại còn có cây chùm ruột, cây mãng cầu, cây xoài, cây nhãn, cây mít, mía đường, khoai lang, khoai mì…. Ôi, vườn cây của ông ngoại có đủ cả. Phải kể đến vườn rau nữa chứ. Rau sam, rau lang, rau muống, còn có cả một vườn lá lốt xanh tươi. Lá lốt thuộc họ hồ tiêu, có vị thuốc. Loại lá mà ăn món bò nướng lá lốt trở thành đặc sản không thể thiếu trong thực đơn các món nướng. Mùi lá chín trên bếp nướng thơm lựng, cái thứ mùi vị chẳng lẫn vào đâu được. Tôi thích nhất ra vườn phụ ông ngoại tưới cây. Ông chăm chỉ và nâng niu từng cây một. Những hạt sầu riêng ông gieo vừa ươm mầm. Ông tưới tắm, nâng niu phủ lá như thể che mưa cho chúng. Ngày ấy tôi bé lắm, chỉ lẽo đẽo theo sau lưng, nghe ông chuyện tròvề cây này cây nọ. Dường như có lúc tôi nghe thấy tiếng ông chuyện trò cùng lũ ớt đang chín đỏ cả cây. Người ta bảo rằng muốn cây trồng mau lớn, người trồngphải dốc cái tâm vào đấy, phải xem chúng như bạn, có tình yêu thì cây lớn mau.Những lúc như vậy, tôi thấy ông ngoại thật là giống ông tiên trong truyện cổ tích. Tóc ông bạc trắng, nhẹ nhàng vặt từng chiếc lá sâu cho cây, trò chuyện gần như thổi một luồng hơi mang lại sự sống dồi dào cho cả khu vườn khiến cây nào cũng tranh nhau ra thật nhiều trái ngọt. Ngày bé, tôi cứ hay thắc mắc hỏi ông:
- Ông ngoại ơi, vì sao cùng là cái đất ở vườn này, mà lênmỗi cây một trái khác nhau vậy?
- Ông cười lớn rồi nói: Đó là thiên nhiên và đất mẹ ban tặng món quà vô giá cho con người và nuôi sống con người đó cháu ạ. Chúng ta phải biết gìn giữ và chăm bón.
Nhớ có lần mải chơi chạy nhảy,vấp ngã sóng soài, tôi khóc mếu máo vì thấy máu chảy ở đầu gối. Mẹ bế ra sau vườn, hái lá sống đời, bóp vụn rồi đắp lên. Thần kỳ thật, máu ngưng chảy ngay và chỗ ấy lại rất mau lành. Vườn ông ngoại đấy, có đủ các loại cây thuốc nam nữa.
Buổi trưa trốn ngủ ra vườn, cây cối bao quanh mát rượi, cần ăn chỉ với tay là hái được trái. Trong vườn có một mảnh sân nhỏ bằng xi – măng, tôi và Yến – đứa em họ khá gần gũi vì ở chung nhà thường hay vẽ ô quang, hai chị em oẳn tù xì chơi dưới gốc mận ấy. Hay nhảy lò cò, thi cất nhà. Rồi vẽ hình công chúa và hoàng tử bằng phấn trắng. Những ngàythơ êm đềm ấy! Góc vườn ông ngoại để một bộ bàn ghế đá, những hôm rằm trăng sáng, bọn nhỏ trong nhà kể cả hàng xóm, tụ tập quanh ông nghe kể biết bao là câu chuyện hay. Có lần thấy bọn tôi hái cỏ lau, cỏ đuôi gà chia phe đánh trận.Phe nào thắng được cả cái bánh trung thu lớn. Ông ngoại cười gọi lại, hỏi mấy đứa có biết chuyện về một ông vua cũng từng ham chơi đánh trận như vầy không.Đứa nào cũng đực mặt ra vì có biết đâu. Ông ngoại cười khà khà gọi cả bọn lại,ngồi nghe ông kể.
“ Chuyện rằng xưa kia ở vùng quê Ninh Bình, có đứa trẻ tên Đinh Bộ Lĩnh, con ông Nguyễn Công Trứ. Do cha mất sớm, Lĩnh theo mẹ về quê ở. Thường đi chơi cùng trẻ chăn trâu chăn bò, Lĩnh thường rủ chúng hái cờ lau chia phe tập trận. Lũ trẻ thường tôn làm vua. Giả làm kiệu kông kênh tung hô. Và rồi đứa trẻ ấy lớn lên dấy cờ khởi nghĩa, thắng trận và làm vua. Lấy hiệu là Đinh Tiên Hoàng”.
Câu chuyện hay, không khí dễ chịu, mùi bánh trung thu thơm lừng, những chum trà râu bắp mát rượi…Cái khôngkhí của đêm trung thu ấy cứ đeo bám mãi trong tâm trí của mỗi đứa chúng tôi,đến độ tối ấy nằm mơ. Tôi thấy mình cưỡi con dê trắng có cái chuông bằng vàng (thay vì cưỡi con ngựa trắng), tay cầm cờ lau xông pha ra trận, đánh cho bọngiặt chạy tan hoang, quần áo rách bươm. Tới lúc tung hô làm vua thì thấy thằngHùng mập nhà hàng xóm đội cái mão làm bằng lá mít bảo với cả bọn rằng:
- Ê không được, nó là con gái làm sao là vua!
- Con gái, tao làm hoàng hậu, giống bà Elizabeth của nướcAnh! – Tôi cãi lại
- Vậy thì mày cần phải có cái vương miện gắn nhiều kimcương giống bà ta – Thằng Hiển đội cái mão bằng mấy nhánh bông cứt lợn ( têncủa loại bông này là “ hoa ngũ sắc”, nhưng bọn tôi khoái gọi tên dân gian của nó như vậy) lên tiếng.
- Ờ, để tao về lấy cái vươn miệng có gắn kim cương – Nói đoạn, tôi chạy vào nhà, lấy cái vòng đeo tay lấp lánh của mẹ bằng những hạtnhựa đủ màu ra đội lên đầu.
Thấy đẹp, chúng nó nhào vô dành lấy cái vương miện của tôi, thế là tôi ngã nhào xuống đất. Cả bọn xúm vào tranh nhau thế nào, tới lúc mỗi đứa lật gọng ra một nơi thì hỡi ơi, cái vòng đeo tay của mẹ tôi đứt lìa, các hạt nhựa màu lăn long lóc trên sân. Tôi mếu máo. Bọn nó sợ quá gom hạt nhựa trả lại cho tôi. Mang về thì bị cho một trận đòn tét mông.Tới đoạn ấy thì giật mình tỉnh giấc. Mồ hôi đổ đầy mình, cứ tưởng bị ăn một trận đòn no nê rồi. Tôi leo xuống giường, nhẹ nhàng nhón chân đi ra vườn. Chập choạng trời gần sáng, không gian ban sớm thật dễ chịu. Lũ chim sâu ríu rít trêncành cây cao đang tranh nhau bắt từng con sâu mập ú. Dì tôi hay bảo rằng chim bắt sâu cũng tốt. Nhưng ăn hết sâu rồi thì còn đâu hoá ra những con bướm xinhđẹp nữa. Ai cha, nhắc tới bướm thì mình sẽ lại có chuyện bày trò nữa rồi đây.
Tuổi thơ hái hoa bắt bướm….cạnh cầu ao, mẹ bắt được chưa đánh roi nào…đã khóc ( Phạm Trọng Cầu). Ngày hôm ấy lại bày trò. Mấy đứa thằng Hùng, thằng Hiển, con Hương rủ nhau làm lưới đi bắt bướm. Lấy cây tre nhỏ, đoạn dài hơn đầu chúng tôi, lấy vải mùng làm cái lọng.Thế là có vợt đi bắt bướm và lên đường! Ra khu đồng cỏ gần nhà ( giờ đã thành cái chợ cư xá ) buổi chiều thì không chỉ bắt được bướm đẹp mà còn bắt được chuồn chuồn voi nữa. Gọi là chuồnchuồn voi vì con nào con nấy rõ to, thân xanh cực kỳ đẹp. Mẹ tôi bảo rằng chuồn chuồn vốn là con vật kỳ lạ. Ấu trùng của nó ở dưới nước, sống 3 năm rồi mới lên bờ mọc cánh thành chuồn chuồn. Vì câu chuyện ấy mà bọn con nít chúng tôi khi bắt chuồn chuồn, chơi đùa đôi chút rồi thả chúng ra. Vì câu chuyện phải ba năm mới trở thành chuồn chuồn ấy. Đôi cánh trong suốt và hình dáng quen thuộc củanó đã đi vào ca dao từ thưở nào
“ chuồn chuồn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng bay vừa thì râm”
Cũng chẳng biết tự khi nào người ra đồng nhìn cánh chuồn chuồn mà đoán được thời tiết như thế. Vườn cây của ông ngoại cũng là nơi trú ngụ của chuồn chuồn kim. Cũng là chuồn chuồn nhưng chúng bé xíu, mảnh dẻ và mỏng manh. Chúng thường núp bên dưới những nách lá cây ổi,cây cóc… Cứ có gió lớn thổi qua, một vùng hoa chuồn chuồn kim bị thốc lên khôngtrung. Tôi thấy vậy mà chạy theo gọi “ Chuồn chuồn ơi, chuồn chuồn ơi…” rồi vấp té, rồi khóc… Có lúc trong những giấc mơ thời thơ ấu ấy, cánh chuồn chuồn mỏng mảnh lại đưa tôi đi xa, qua nhiều miền đất lạ với những cánh đồng dài xa tít tắp, với tiếng sáo diều vi vu trên đồi cỏ mộng… Bọn tôi thường hay thi nhau xem đứa nào bắt được con bướm to nhất, con bướm đẹp nhất. Chuyện mùa hè, lũ trẻ con rủ nhau cầm vợt đi bắt bướm đã trở nên quen thuộc với người lớn trong xóm. Ông Hai Bửu thường hay chỉ cho chúng tôi cách ép bướm. Để ép được con bướm đẹp cũng phải mất nhiều công sức. Nhưng tôi thấy thật là tội cho những con bướm sặc sỡ xinh đẹp nên không tham gia. Bọn con trai thì rất ư là thích chí vì chúng nó làm cả bộ sưu tập.
Có khi trốn ngủ trưa để đi nhặ tnhạnh những trái cây rụng để chiều chơi bán nhà chòi. Vì sao gọi là nhà chòi.Có lẽ vì từ những cái chòi lá mà bà ngoại dựng ở vườn kế bên nhà để làm chái bếp nấu ăn. Tuổi thơ tôi gắn nhiều kỉ niệm lắm với chái bếp ấy. Chỉ đơn giản dựng lên từ những cộc tràm và lá dừa nước làm mái. Những chiều mưa tháng mười,ngồi dưới chòi lá mưa rơi lộp độp, nhìn lũ vịt tắm táp rỉa lông dưới mưa, là một trong những sở thích của con nhóc tôi. Chái bếp cũng là nơi ủ ấm những ngày mưa bão. Chái bếp là nơi những chiều, khói bếp bay tỏa thơm nồng mùi cơm chín, cứ đi quanh quẩn mà nghe mùi khói thơm thơm trong gió chiều là người qua đường biết đã đến giờ gia đình sum họp bên nhau. Chái bếp là nơi lưu giữ biết bao bí mật của tôi. Chái bếp là nơi cho đàn vịt ấp trứng và có biết bao em bé vịt đã nảy nở từ đó. Chái bếp cũng là nơi tôi hay phụ ngoại cời bếp nấu thuốc bắc trị cơn ho hen của ngoại.
Có những trưa mưa rất to, bà ngoại cho mấy đứa nhóc ra tắm mưa. Tuổi thơ ai mà không có những trận tắm mưa đã đời. Bọn con nít hàng xóm cũng được ba mẹ nó cho đi tắm mưa. Cùng nhau đùa nghịch dưới mưa, rủ nhau đứng thành vòng tròn, rồi một đứa nắm một cành me, rũ nước xuống cả bọn. Cả bọn rủ nhau đi vòng xóm, ui thích lắm. Trời mà mưa to, thế nào cây xoài nhà ông Đệ cũng rụng những trái chín. Rủ nhau dầm mưa đi lượm xoài rụng. Thích ơi là thích, đứa nào cũng được vài trái. Chỉ sợ lũ ngỗng nhà ông mà thôi. Ngỗng nuôi cứ như chó giữ nhà ấy nhỉ. Biết kêu quang quác như chó sửa gâu gâu này, biết rượt ăn trôm nữa. Trong cái đầu bé tẹo của tôi cũng nghĩ đến ngày mình mua một con ngỗng trắng muốt cho riêng mình. Nhìn vẻ bước đi yểu điệu và lông trắng ngần của nó cứ y như nàng thiên nga xinh đẹp trong câu chuyện cổ tích mẹ hay kể. Sau trận mưa ấy, tôi sốt li bì. Mẹ phải thức đêm để đắp khăn lên trán cho tôi.
Chưa kể còn hái bạc hà của ông ngoại để làm bánh mì chơi nhà chòi. Hái lá dâm bụt làm tiền. Phân loại lá lớn lá nhỏ. Rồi mua bán những trái sơ ri xanh lét, hay chỉ là những trái cóc be bé nhặt được.
Chiều nay ngồi làm việc, đọc bàibáo thấy công dụng của trái me, nói chuyện qua lại cùng đồng nghiệp, cảm hứng kể chuyện các món ăn về me. Rồi chuyển đề tài qua trái cây thật lẹ! Bất giác,tôi nhớ ông ngoại và vườn cây của ông quá đỗi. Ngày ấy, ông ngoại có căn nhà ở ngoại thành thành phố, nay thuộc quận 7. Mảnh vườn nhà cũng được khá, do đó ông trồng các loại cây ăn trái và rau.
Không thể không nhắc đến cây me trước nhà, cây vú sữa sau ngõ. Ngày còn nhỏ, thường ở bên ông bà ngoại, do đó mà mê mẩn cây trái và ham thích vun trồng. Trước nhà là cây me thân rất to,phải hai người ôm mới hết. Me ra lá xanh um những ngày hè. Trẻ con trong xóm bị nổi rạ, ba mẹ chúng thường qua nhà ông ngoại, xin hái ít lá me xanh về đun nước cho bọn chúng tắm. Me có nhiều công dụng lắm! Lá me non mà hái cho đầy một rổ,mang về rửa sạch, nấu canh chua với cá lóc thì ngon khỏi biết. Hương thơm của lá me ngào ngạt làm át mùi tanh của cá, vị chua mà không ế của me làm tăng gia vị cho nồi canh chua. Thân cây me rất chắc, nhà nào mà có cái thớt gỗ me xài thì làm bếp ngon khỏi chê. Mùa hè cũng là mùa thu hoạch me. Thông thường khoảng sau tết là me ra bông, đến tháng 8 là thu hoạch. Bọn tôi ăn từ lúc me ra bông cho tới lúc chin trái và hết mùa. Này nhé, trái me khi còn non, chưa ra hạt. Hái xuống rửa sạch, cạo vỏ sơ sơ rồi chẻ làm đôi. Nước mắm pha đường, đâm chút ớt vào, me chẻ đôi mà quết thì cứ xuýt xoa vì hấp dẫn. Me to có hạt thì hái vào rửa sạch, chụng sơ nước sôi để bóc bỏvỏ. Nước đun sôi để nguội, cho muối và đường vào hoà tan, bỏ me vào ngâm, thế là có món me ngâm. Ngày nào dì tôi cũng mang ra trước nhà bán cho bọn học sinh ở trường cạnh nhà. Đến độ me chín thì hái đầy cả thúng. Bà ngoại thường mang ra chợ bán. Thu hoạch me cũng rất vui. Trẻ con tha hồ nhặt nhạnh, phân loại trái nguyên trái bể ra riêng, trái nguyên thì bán giá cao hơn. Bà ngoại lúc nào cũngđể lại một rổ lớn để ăn dần. Bà ngoại làm khéo lắm nha. Me bỏ vỏ, tách bỏ hạt rồi, trộn sơ với muối rồi cho vào keo đậy kín. Ngoại bảo rằng làm như vậy thì giữ được lâu, mà lại không bị sâu trong hạt làm hư. Me lăn đường cũng là món khoái khẩu của các chị các bà. Vậy đó, nhà bà ngoại luôn có me ăn quanh cả năm.Bán không hết, làm me lăn đường mang cho bà con hàng xóm. Tôi còn nhớ thời đó,cứ mỗi lần đến mùa me chín, đâm ra me thành món đặc sản của cả gia đình. Mang đi cho bà con hàng xóm mỗi người một ít ăn lấy thảo, tình làng nghĩa xóm càng thêm đậm đà. Trong vườn nhà phải kể đến là hai cây vú sữa. Tới mùa vú sữa chín,thích nhất leo lên cây, tay với hái trái chín bóng nhẫy, mùi vị thơm ngon và mỏng vỏ, ăn nhoàm ngay ở trên cây mới thú vị. Vườn nhà ông ngoại tới mùa nào làăn cả mùa trái đó. Chưa kể hai cây mận thân to cỡ hai ba người ôm. Một cây mận xanh và một cây mận đỏ. Loại nào cũng chắc ruột, ít hạt. Cam giấy thì cây mảnh khảnh, vậy mà tới mùa thì trái lủng lẳng trĩu cành. Yêu thích nhất là câylê-ki-ma hay còn gọi là trái hột gà. Thân cây trắng, lá bang bạc những chiều hè mưa. Tới mùa thì trái chín vàng ươm cả một góc vườn. Lũ trẻ nhỏ tan trường, cứ hay nán lại tìm cách hái trái. Ngoài ra, vườn nhà ông ngoại còn có cây chùm ruột, cây mãng cầu, cây xoài, cây nhãn, cây mít, mía đường, khoai lang, khoai mì…. Ôi, vườn cây của ông ngoại có đủ cả. Phải kể đến vườn rau nữa chứ. Rau sam, rau lang, rau muống, còn có cả một vườn lá lốt xanh tươi. Lá lốt thuộc họ hồ tiêu, có vị thuốc. Loại lá mà ăn món bò nướng lá lốt trở thành đặc sản không thể thiếu trong thực đơn các món nướng. Mùi lá chín trên bếp nướng thơm lựng, cái thứ mùi vị chẳng lẫn vào đâu được. Tôi thích nhất ra vườn phụ ông ngoại tưới cây. Ông chăm chỉ và nâng niu từng cây một. Những hạt sầu riêng ông gieo vừa ươm mầm. Ông tưới tắm, nâng niu phủ lá như thể che mưa cho chúng. Ngày ấy tôi bé lắm, chỉ lẽo đẽo theo sau lưng, nghe ông chuyện tròvề cây này cây nọ. Dường như có lúc tôi nghe thấy tiếng ông chuyện trò cùng lũ ớt đang chín đỏ cả cây. Người ta bảo rằng muốn cây trồng mau lớn, người trồngphải dốc cái tâm vào đấy, phải xem chúng như bạn, có tình yêu thì cây lớn mau.Những lúc như vậy, tôi thấy ông ngoại thật là giống ông tiên trong truyện cổ tích. Tóc ông bạc trắng, nhẹ nhàng vặt từng chiếc lá sâu cho cây, trò chuyện gần như thổi một luồng hơi mang lại sự sống dồi dào cho cả khu vườn khiến cây nào cũng tranh nhau ra thật nhiều trái ngọt. Ngày bé, tôi cứ hay thắc mắc hỏi ông:
- Ông ngoại ơi, vì sao cùng là cái đất ở vườn này, mà lênmỗi cây một trái khác nhau vậy?
- Ông cười lớn rồi nói: Đó là thiên nhiên và đất mẹ ban tặng món quà vô giá cho con người và nuôi sống con người đó cháu ạ. Chúng ta phải biết gìn giữ và chăm bón.
Nhớ có lần mải chơi chạy nhảy,vấp ngã sóng soài, tôi khóc mếu máo vì thấy máu chảy ở đầu gối. Mẹ bế ra sau vườn, hái lá sống đời, bóp vụn rồi đắp lên. Thần kỳ thật, máu ngưng chảy ngay và chỗ ấy lại rất mau lành. Vườn ông ngoại đấy, có đủ các loại cây thuốc nam nữa.
Buổi trưa trốn ngủ ra vườn, cây cối bao quanh mát rượi, cần ăn chỉ với tay là hái được trái. Trong vườn có một mảnh sân nhỏ bằng xi – măng, tôi và Yến – đứa em họ khá gần gũi vì ở chung nhà thường hay vẽ ô quang, hai chị em oẳn tù xì chơi dưới gốc mận ấy. Hay nhảy lò cò, thi cất nhà. Rồi vẽ hình công chúa và hoàng tử bằng phấn trắng. Những ngàythơ êm đềm ấy! Góc vườn ông ngoại để một bộ bàn ghế đá, những hôm rằm trăng sáng, bọn nhỏ trong nhà kể cả hàng xóm, tụ tập quanh ông nghe kể biết bao là câu chuyện hay. Có lần thấy bọn tôi hái cỏ lau, cỏ đuôi gà chia phe đánh trận.Phe nào thắng được cả cái bánh trung thu lớn. Ông ngoại cười gọi lại, hỏi mấy đứa có biết chuyện về một ông vua cũng từng ham chơi đánh trận như vầy không.Đứa nào cũng đực mặt ra vì có biết đâu. Ông ngoại cười khà khà gọi cả bọn lại,ngồi nghe ông kể.
“ Chuyện rằng xưa kia ở vùng quê Ninh Bình, có đứa trẻ tên Đinh Bộ Lĩnh, con ông Nguyễn Công Trứ. Do cha mất sớm, Lĩnh theo mẹ về quê ở. Thường đi chơi cùng trẻ chăn trâu chăn bò, Lĩnh thường rủ chúng hái cờ lau chia phe tập trận. Lũ trẻ thường tôn làm vua. Giả làm kiệu kông kênh tung hô. Và rồi đứa trẻ ấy lớn lên dấy cờ khởi nghĩa, thắng trận và làm vua. Lấy hiệu là Đinh Tiên Hoàng”.
Câu chuyện hay, không khí dễ chịu, mùi bánh trung thu thơm lừng, những chum trà râu bắp mát rượi…Cái khôngkhí của đêm trung thu ấy cứ đeo bám mãi trong tâm trí của mỗi đứa chúng tôi,đến độ tối ấy nằm mơ. Tôi thấy mình cưỡi con dê trắng có cái chuông bằng vàng (thay vì cưỡi con ngựa trắng), tay cầm cờ lau xông pha ra trận, đánh cho bọngiặt chạy tan hoang, quần áo rách bươm. Tới lúc tung hô làm vua thì thấy thằngHùng mập nhà hàng xóm đội cái mão làm bằng lá mít bảo với cả bọn rằng:
- Ê không được, nó là con gái làm sao là vua!
- Con gái, tao làm hoàng hậu, giống bà Elizabeth của nướcAnh! – Tôi cãi lại
- Vậy thì mày cần phải có cái vương miện gắn nhiều kimcương giống bà ta – Thằng Hiển đội cái mão bằng mấy nhánh bông cứt lợn ( têncủa loại bông này là “ hoa ngũ sắc”, nhưng bọn tôi khoái gọi tên dân gian của nó như vậy) lên tiếng.
- Ờ, để tao về lấy cái vươn miệng có gắn kim cương – Nói đoạn, tôi chạy vào nhà, lấy cái vòng đeo tay lấp lánh của mẹ bằng những hạtnhựa đủ màu ra đội lên đầu.
Thấy đẹp, chúng nó nhào vô dành lấy cái vương miện của tôi, thế là tôi ngã nhào xuống đất. Cả bọn xúm vào tranh nhau thế nào, tới lúc mỗi đứa lật gọng ra một nơi thì hỡi ơi, cái vòng đeo tay của mẹ tôi đứt lìa, các hạt nhựa màu lăn long lóc trên sân. Tôi mếu máo. Bọn nó sợ quá gom hạt nhựa trả lại cho tôi. Mang về thì bị cho một trận đòn tét mông.Tới đoạn ấy thì giật mình tỉnh giấc. Mồ hôi đổ đầy mình, cứ tưởng bị ăn một trận đòn no nê rồi. Tôi leo xuống giường, nhẹ nhàng nhón chân đi ra vườn. Chập choạng trời gần sáng, không gian ban sớm thật dễ chịu. Lũ chim sâu ríu rít trêncành cây cao đang tranh nhau bắt từng con sâu mập ú. Dì tôi hay bảo rằng chim bắt sâu cũng tốt. Nhưng ăn hết sâu rồi thì còn đâu hoá ra những con bướm xinhđẹp nữa. Ai cha, nhắc tới bướm thì mình sẽ lại có chuyện bày trò nữa rồi đây.
Tuổi thơ hái hoa bắt bướm….cạnh cầu ao, mẹ bắt được chưa đánh roi nào…đã khóc ( Phạm Trọng Cầu). Ngày hôm ấy lại bày trò. Mấy đứa thằng Hùng, thằng Hiển, con Hương rủ nhau làm lưới đi bắt bướm. Lấy cây tre nhỏ, đoạn dài hơn đầu chúng tôi, lấy vải mùng làm cái lọng.Thế là có vợt đi bắt bướm và lên đường! Ra khu đồng cỏ gần nhà ( giờ đã thành cái chợ cư xá ) buổi chiều thì không chỉ bắt được bướm đẹp mà còn bắt được chuồn chuồn voi nữa. Gọi là chuồnchuồn voi vì con nào con nấy rõ to, thân xanh cực kỳ đẹp. Mẹ tôi bảo rằng chuồn chuồn vốn là con vật kỳ lạ. Ấu trùng của nó ở dưới nước, sống 3 năm rồi mới lên bờ mọc cánh thành chuồn chuồn. Vì câu chuyện ấy mà bọn con nít chúng tôi khi bắt chuồn chuồn, chơi đùa đôi chút rồi thả chúng ra. Vì câu chuyện phải ba năm mới trở thành chuồn chuồn ấy. Đôi cánh trong suốt và hình dáng quen thuộc củanó đã đi vào ca dao từ thưở nào
“ chuồn chuồn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng bay vừa thì râm”
Cũng chẳng biết tự khi nào người ra đồng nhìn cánh chuồn chuồn mà đoán được thời tiết như thế. Vườn cây của ông ngoại cũng là nơi trú ngụ của chuồn chuồn kim. Cũng là chuồn chuồn nhưng chúng bé xíu, mảnh dẻ và mỏng manh. Chúng thường núp bên dưới những nách lá cây ổi,cây cóc… Cứ có gió lớn thổi qua, một vùng hoa chuồn chuồn kim bị thốc lên khôngtrung. Tôi thấy vậy mà chạy theo gọi “ Chuồn chuồn ơi, chuồn chuồn ơi…” rồi vấp té, rồi khóc… Có lúc trong những giấc mơ thời thơ ấu ấy, cánh chuồn chuồn mỏng mảnh lại đưa tôi đi xa, qua nhiều miền đất lạ với những cánh đồng dài xa tít tắp, với tiếng sáo diều vi vu trên đồi cỏ mộng… Bọn tôi thường hay thi nhau xem đứa nào bắt được con bướm to nhất, con bướm đẹp nhất. Chuyện mùa hè, lũ trẻ con rủ nhau cầm vợt đi bắt bướm đã trở nên quen thuộc với người lớn trong xóm. Ông Hai Bửu thường hay chỉ cho chúng tôi cách ép bướm. Để ép được con bướm đẹp cũng phải mất nhiều công sức. Nhưng tôi thấy thật là tội cho những con bướm sặc sỡ xinh đẹp nên không tham gia. Bọn con trai thì rất ư là thích chí vì chúng nó làm cả bộ sưu tập.
Có khi trốn ngủ trưa để đi nhặ tnhạnh những trái cây rụng để chiều chơi bán nhà chòi. Vì sao gọi là nhà chòi.Có lẽ vì từ những cái chòi lá mà bà ngoại dựng ở vườn kế bên nhà để làm chái bếp nấu ăn. Tuổi thơ tôi gắn nhiều kỉ niệm lắm với chái bếp ấy. Chỉ đơn giản dựng lên từ những cộc tràm và lá dừa nước làm mái. Những chiều mưa tháng mười,ngồi dưới chòi lá mưa rơi lộp độp, nhìn lũ vịt tắm táp rỉa lông dưới mưa, là một trong những sở thích của con nhóc tôi. Chái bếp cũng là nơi ủ ấm những ngày mưa bão. Chái bếp là nơi những chiều, khói bếp bay tỏa thơm nồng mùi cơm chín, cứ đi quanh quẩn mà nghe mùi khói thơm thơm trong gió chiều là người qua đường biết đã đến giờ gia đình sum họp bên nhau. Chái bếp là nơi lưu giữ biết bao bí mật của tôi. Chái bếp là nơi cho đàn vịt ấp trứng và có biết bao em bé vịt đã nảy nở từ đó. Chái bếp cũng là nơi tôi hay phụ ngoại cời bếp nấu thuốc bắc trị cơn ho hen của ngoại.
Có những trưa mưa rất to, bà ngoại cho mấy đứa nhóc ra tắm mưa. Tuổi thơ ai mà không có những trận tắm mưa đã đời. Bọn con nít hàng xóm cũng được ba mẹ nó cho đi tắm mưa. Cùng nhau đùa nghịch dưới mưa, rủ nhau đứng thành vòng tròn, rồi một đứa nắm một cành me, rũ nước xuống cả bọn. Cả bọn rủ nhau đi vòng xóm, ui thích lắm. Trời mà mưa to, thế nào cây xoài nhà ông Đệ cũng rụng những trái chín. Rủ nhau dầm mưa đi lượm xoài rụng. Thích ơi là thích, đứa nào cũng được vài trái. Chỉ sợ lũ ngỗng nhà ông mà thôi. Ngỗng nuôi cứ như chó giữ nhà ấy nhỉ. Biết kêu quang quác như chó sửa gâu gâu này, biết rượt ăn trôm nữa. Trong cái đầu bé tẹo của tôi cũng nghĩ đến ngày mình mua một con ngỗng trắng muốt cho riêng mình. Nhìn vẻ bước đi yểu điệu và lông trắng ngần của nó cứ y như nàng thiên nga xinh đẹp trong câu chuyện cổ tích mẹ hay kể. Sau trận mưa ấy, tôi sốt li bì. Mẹ phải thức đêm để đắp khăn lên trán cho tôi.
Chưa kể còn hái bạc hà của ông ngoại để làm bánh mì chơi nhà chòi. Hái lá dâm bụt làm tiền. Phân loại lá lớn lá nhỏ. Rồi mua bán những trái sơ ri xanh lét, hay chỉ là những trái cóc be bé nhặt được.
Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013
Những hạt giống
Trẻ em - những hạt giống tương lai. Không thể để chúng lớn lên với những định kiến, những qui luật bảo thủ của gia đình quá cổ hũ. Cũng không thể để chúng tự thân mà lớn. Hạt mầm cũng cần có một môi trường tốt để phát triển.
Môi trường và tình yêu thương, giúp chúng tự tin và phát triển nhân cách đúng cách. Cũng như tình yêu vậy, cũng cần có môi trường để nuôi dưỡng tình yêu. Cũng cần có nước, có ánh sáng tốt để tình yêu mỗi ngày thêm lớn dậy, thêm xanh tươi.
Đừng chôn vùi cảm xúc, nó cũng là nguyên nhân xúc tác đến tình yêu. Hãy nâng niu nó như những hạt mầm, chọn 1 vùng đất tốt, để gieo hạt. Nuôi dưỡng trong ánh sáng sớm nhất của ngày mới, tưới nước đầy đủ của chiều tàn, dung dưỡng trong gió đêm nhè nhẹ. Hạt mầm sẽ nảy, xanh tươi và vươn mình mạnh mẽ.
Rồi những hạt mầm tươi tốt sẽ phát triển thành những cái cây thật khỏe và thật to. XÃ hội chính là môi trường. Khi xã hội bị " ô nhiễm " những mầm xanh sẽ không lấy đủ ánh sáng, không uống đủ nước và không còn không khí sạch để thở. 1 đứa trẻ lớn lên trong môi trường như thế, chắc chắn không phải là 1 đứa trẻ có suy nghĩ tốt.
Môi trường và tình yêu thương, giúp chúng tự tin và phát triển nhân cách đúng cách. Cũng như tình yêu vậy, cũng cần có môi trường để nuôi dưỡng tình yêu. Cũng cần có nước, có ánh sáng tốt để tình yêu mỗi ngày thêm lớn dậy, thêm xanh tươi.
Đừng chôn vùi cảm xúc, nó cũng là nguyên nhân xúc tác đến tình yêu. Hãy nâng niu nó như những hạt mầm, chọn 1 vùng đất tốt, để gieo hạt. Nuôi dưỡng trong ánh sáng sớm nhất của ngày mới, tưới nước đầy đủ của chiều tàn, dung dưỡng trong gió đêm nhè nhẹ. Hạt mầm sẽ nảy, xanh tươi và vươn mình mạnh mẽ.
Rồi những hạt mầm tươi tốt sẽ phát triển thành những cái cây thật khỏe và thật to. XÃ hội chính là môi trường. Khi xã hội bị " ô nhiễm " những mầm xanh sẽ không lấy đủ ánh sáng, không uống đủ nước và không còn không khí sạch để thở. 1 đứa trẻ lớn lên trong môi trường như thế, chắc chắn không phải là 1 đứa trẻ có suy nghĩ tốt.
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Bờ rào nắng Tigon
-
Ê, ai cho hái hoa
đó
Tiếng nói vọng ra từ trong
làm cô nhỏ giật mình, đánh rơi chùm hoa vừa nhón chân lên hái.
-
Muốn hái thì phải
vào xin phép chủ nhà chớ!
Lại cái giọng nói ấy vẳng ra.
Cô nhỏ đoán ngầm chắc người vừa nói ấy cũng không quá già so với mình.
-
Cho xin lỗi, có
thể cho tôi vài cành tigon không?
-
Xin lỗi thì đã
muộn rồi, hoa cũng đã hái. Biết làm sao hơn. Mà hái về làm chi cái hoa hàng rào
này?
Cô nhỏ thấy lấp ló sau hàng
rào dày đặc tigon, che lấp cả những mắt cáo của lưới B40 là một mái đầu húi cua
cũng còn xanh lắm. Nghe giọng trẻ thế kia mà!
-
Hái về cắm bàn
thờ, hôm nay là giỗ chị…
Nói đến đó nhỏ lấp lửng… Nghe
bên kia hàng rào cũng chừng khe khẽ hắng giọng. Rồi nghe có tiếng sột soạt và
tiếng đẩy cửa bước ra
-
Sao bé không nói
sớm, lỡ lời cho anh xin lỗi nhé. Hoa cho bé đây!
-
Ơ…
Ngạc nhiên vì đã được “ diện
kiến dung nhan” của chủ nhân, nhìn mặt thấy quen quen… Lại còn nhận được một ôm
hoa, toàn là những cành thật đẹp. Tự nhiên nhỏ bối rối…
-
Cám ơn ạ.
-
Có gì đâu mà cám
ơn. Hoa này trồng hàng rào đó mà. Nó nở hoa quanh năm thôi. Cho bé vài cành có
gì mà phải rối rít cám ơn. Hình như bé ở gần khu này à, sao thấy mặt quen quen
vậy?
-
Không em ở cách
đây 2 dãy phố
-
Có thể gặp bé ở
đâu đó rồi
-
Sao biết tuổi
người ta mà gọi bằng bé? Tự dưng nhỏ nổi quạu
-
Hì hì.. thì nhìn
mặt cũng non non, mà chắc non hơn anh rồi.
-
Con trai thật là
vô duyên!
-
Ơ, cho hoa còn bị
mắng vô duyên nữa. Cái con nhóc này…
Huy chưa kịp nói hết câu, thì
đã thấy cô nhỏ leo lên chiếc xe đạp màu xanh chạy đi mất. Dáng nhỏ mỏng mảnh,
khuất ngay khúc quẹo ra ngõ. Huy chống nạnh, đứng nghĩ một hồi “ thật mình vô
duyên lắm à?” Rồi cũng đi vào nhà. Ánh nắng chiều đầu hè gắt gỏng và bực bội
như muốn xuyên thủng cả nóc nhà. Mới đầu hè mà sắc nắng đã vàng thuộm, cứ cuối
chiều là nhuốm vàng cả bờ rào tigon hồng. Nhà Huy trồng một dãy tigon dọc theo
sân trước, tigon quấn lấy rào lưới, cứ sinh sôi và quanh năm trổ hoa, hết mùa
này đến mùa khác. Tigon nhà Huy là tigon bốn mùa. Mùa nào, tháng nào cũng nhìn
thấy hoa nở. Cuối thu đầu mùa đông, cái nắng hanh hanh dìu dịu và một chút
thoáng lạnh trong sáng sớm, tigon hồng thẫm trên nền trời xam xám của những đợt
mưa cuối cùng của mùa mưa. Vào hè, tigon vươn càng nhiều cánh tay xanh gầy mỏng
mảnh bám lấy bờ rào, và hoa nở càng đậm. Huy nghĩ “ Thật lạ, giỗ mà lại chưng
hoa tigon, sao không là cúc là vạn thọ…” Chợt nhớ lúc nãy nhỏ nói là giỗ chị.
Rồi bao nhiêu là câu hỏi xoay quanh câu nói ấy. Chị mất sớm ư. Thật tội nghiệp
bé!”
---
Đã quá giờ vào lớp, Huy vẫn
thủng tha thủng thỉnh vác balo lững thững trong sân trường. Kể từ ngày từ chi
nhánh chuyển về, Huy cảm thấy chẳng còn vui như năm thứ nhất. Hằng ngày lên
giảng đường bỗng nhiên không còn thấy thú vị nữa. Bọn chung lớp cũng “ cúp cua
“ nhiều. Đến năm thứ ba thì người ta tự cho mình cái quyền tự nghiên cứu nhiều
hơn là lên giảng đường nghe ra rả của ông thầy bà cô qua cái mi-rô rè rè. Coi
vậy mà không được rồi, điểm danh vắng mặt là cấm thi như chơi, thà đến còn
không. Ấy nên, Huy có đi, mà toàn đi trễ. Huy cũng chẳng cần phải ganh đua gì
với mấy đứa được “ xếp hạng “ trong lớp. Cứ thấy tụi nó quơ tay múa chân là Huy
muốn ho khan lên. Ăn thua thực hành thôi bạn ơi! Đang bước chân lên cầu thang,
bỗng “ Ụp”. Có đứa nào chạy vội đụng trúng Huy. Chồng sách trên tay rớt bịch
bịch. Vừa đang tính cau có thì nhìn qua
-
Ơ, là bé à!
-
Ơ, xin..xin lỗi…
Tại đang đi gấp quá, không kịp giờ…
Huy nhận ra cái con nhóc
chiều hôm qua hái trộm hoa bờ rào nhà mình, vẫn cái kiểu mím môi đó, vẫn cái
kiểu xin lỗi đó…
- Èm, đi đâu mà vội dzữ vậy?
Đụng trúng người ta nè, mà bé rớt sách kìa, để anh lượm dùm cho.
Nói rồi Huy nhặt đồng sách
còn nằm vươn vãi trên sàn đưa cho nhỏ và nháy mắt tinh nghịch.
-
Hóa ra thấy quen
là do chung trường đó
Huy nói vậy để nhấn mạnh lại
cái sự quen quen chiều hôm qua. Thấy nhỏ luýnh quýnh như chừng muốn đi. Huy vội
hỏi
- Bé phải đi gấp à, thôi
được, không có gì thì bé đi đi. Anh tên Huy, ở khóa 6, khoa CT. Còn bé?
- À, em tên Kim, khóa 7, khoa
DN. Đang vội quá, tới giờ em đi làm thêm. Cám ơn anh chùm hoa chiều qua nhé!
Nói rồi nhỏ chạy vội xuống
cầu thang. Ra bãi giữ xe, quăng hết tập vở lên rổ xe đạp. Chạy như bay tới chỗ
làm thêm.
Kim đang là sinh viên năm thứ
hai. Nhỏ đi làm thêm ở trung tâm giải trí dành cho trẻ em. Nói là trung tâm cho
ngoa, chứ thật ra chỉ là một khoảnh nhỏ, trong đó có các trò chơi cho trẻ từ 3
tới 10 tuổi. Đủ các loại như nhà banh, xếp hình, tô tranh… Đây là nơi mà các
bậc phụ huynh khi bận rộn, muốn cho con mình giải trí và mình có thời gian để
làm việc riêng, họ gửi con vào đây. Nhiệm vụ của các nhân viên làm việc ở đây
là tạo trò chơi và coi chừng mấy đứa nhỏ. Phụ huynh phải trả tiền theo giờ. Nhà
Kim có 3 chị em. Một người chị, một người anh và Kim. Cũng chẳng phải khó khăn
gì, Kim thích đi làm thêm vì tự mình kiếm tiền để mua sách vở, mua truyện đọc,
hay để làm việc lặt vặt theo ý thích. Ban đầu nghe tin cô gái rượu của mình
tuyên bố là từ tháng sau sẽ không nhận tiền ăn quà từ bố mẹ, ba Kim đã tròn mắt
và lo lắng. Sợ con gái không đủ sức khỏe vừa học vừa làm, ông đã can ngăn nhưng
Kim vẫn quyết tâm làm như vậy.
- Con làm vậy vừa vì con, và
cũng vừa vì chị Khuyên. Nói rồi giọng nhỏ nghe buồn rượi
Chị Khuyên của nhỏ đã qua đời
khi tuổi còn xuân chín. Chị mới 20, cái tuổi đong đầy biết bao ước mơ, cái tuổi
còn biết bao dự định chưa làm. Chị Kim ra đi, để lại trong Kim một khoảng
trống, bởi vì hai chị em khá gần gũi với nhau. Thường hay hùa nhau chọc anh Thi.
Lần đó chị đã không qua vì tai nạn xe quá nặng. Cả gia đình đã gần như ngất xỉu
khi nghe tin, riêng Kim cần như chết lịm. Kim không òa khóc vật vã như mẹ. Kim
chỉ đứng nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chị mỉm cười trên quan tài, không có tiếng
nấc, nhưng nước mắt cứ lăn dài trên gò má của Kim. Sau cái chết của chị, Kim
trở nên lặng lẽ hơn. Kim vẫn nhớ mãi cái nụ cười của chị, cách chị hất mái tóc
dài ra sao, cách chị cười sặc sụa hay ôm bụng mỗi khi hai chị em kể chuyện tếu
về các chàng trai là bạn của chị hay của Kim. Kim nhớ chị vì chị cũng có tính
thương người. Kim nhớ chị hay đi làm thêm về trễ, chị đi dạy kèm, tiền dạy kèm
của chị, chị để dành dụm, mua bút chì màu – mua tập sách, đi tặng cho mấy đứa
trẻ em nghèo bên quận 8. Đôi lúc Kim nghĩ, ông trời thật bất công, người tốt
như chị Khuyên sao lại chết sớm đến vậy.
-
Này em, chị muốn
gửi bé con nhà chị đến 8h nhé.
Giọng của một chị đến quầy
làm Kim giật mình, vội thu thẻ thành viên, làm thủ tục cho bé vào khu vui chơi.
Sau khi gửi con vào, người mẹ
vội vã chạy đi. Đứa nhỏ chỉ chừng hơn 4 tuổi, vì nó đã tới nhiều lần nên không
cần Kim hướng dẫn, nó tự động bỏ giày vào kệ, và đi vào vui đùa cùng với mấy
quả bong bóng.
Trong đầu lại tự nhiên xuất
hiện cái gương mặt cười vô duyên của tên Huy. À, giờ thì Kim đã biết tên hắn
ta. Trên mình một khóa chứ gì. Bữa đó đưa nhỏ bạn về dùm, rồi thấy tigon nhà
hắn nở đẹp quá, sực nhớ chị Khuyên cũng thích hoa tigon, nên mới hái về đặt lên
bàn thờ chị. Ngày đó, chị Khuyên hay đọc thơ về hoa tigon. Kim nghe như vịt
nghe sấm, chẳng hiểu gì. Giờ thì Kim hiểu, tim vỡ là như thế nào. Tự nhiên nhớ lại, lại ứa nước mắt nữa rồi. Đưa tay lau vội, đang trong giờ làm mà sao lẩn
thẩn thế này. Vội trở vào nhìn lướt qua các bé đang chơi như thế nào…
--
Hôm ấy về nhà, vừa dẫn xe vào
cửa, Huy đứng mãi ở bên vườn nhà, ngắm mặt trời lặn dần sau dãy tigon đang ganh
đua nhau nở, những chùm vội vã… Thật lạ, hắn bắt đầu nghĩ nhiều về cái cô bé
hái trộm hoa kia…
--
Cũng không khó khi tìm ra lớp
của nhỏ. Bởi khóa 7 khoa DN có ba lớp chứ mấy. Biết nhỏ ở DN3, Huy lên phòng
giáo vụ xem thời khóa biểu. Rồi tự rủa mình “ Mày thật là ngộ, Huy à. Lo học
không lo! Lại đêm qua nằm mơ, một giấc mơ kì lạ”. Huy thấy mình trao tay cho
nhỏ một bó tigon rất lớn, nhỏ mỉm cười nhận lấy, rồi bỗng dưng nhỏ tan biến vào
hư không, bó hoa tigon rơi xuống nền đất. Huy vơ tay chụp lấy hư không như để
níu nhỏ lại. Và giật mình tỉnh giấc. Đến sáng ra còn mãi bàng hoàng, chạy xe
lên trường mà nửa tỉnh nửa mê. Một giấc mơ kì lạ!
--
Chiều nay Huy cùng nhỏ có giờ
trên giảng đường. Biết giờ nhỏ xong tiết Triết, Huy cố tình đợi ở hành lang. Vừa
thấy Kim, Huy nhảy ra níu lại, làm nhỏ hết hồn.
-
Ê nhỏ, xuống
canteen uống nước mía nhá.
-
À…ờ… cũng được –
Hơi ngập ngừng nhưng Kim cũng đồng ý
Canteen buổi chiều vắng vẻ,
do tới giờ về thì chúng nó ùa về hết. Gọi hai li nước mía, Huy kể chuyện vui về
lớp của Huy. Kim lắng nghe, không nhận ra ánh mắt mình cũng long lanh lạ
thường.
Kể từ ngày ấy, họ cũng thường
gặp nhau. Khi thì quán bò bía, khi thì quán tàu hũ chiên…toàn món ăn của sinh
viên. Họ dần hiểu nhau hơn và Huy cũng biết vì sao Kim thích hoa tigon. Có lần
mưa chiều ầm ầm xối xả. Tháng bảy mưa ngâu, còn Sài Gòn thì tháng bảy mưa rầm
rầm, nhưng cũng tạnh mau. Hai đứa trú mưa dưới hiên của trường, trời sáu giờ
chiều mà tối sụp, lại chẳng đem áo mưa, hai đứa phải đợi mãi. Ban đầu nói ríu
ra ríu rít đủ thứ chuyện, rồi đột nhiên Kim im lặng, chỉ để Huy nói một mình.
Thấy lạ, Huy hỏi
-
Nhỏ mệt à?
-
Không, em chỉ
đang nhớ chị Khuyên. Anh Huy biết câu chuyện về hoa tigon không?
-
Không, anh cũng
không hay nghiên cứu lắm về hoa hòe.
-
Câu chuyện về hoa
tigon ấy. Muốn em kể không?
-
Ừ, kể anh nghe
đi, dù gì trời cũng mưa lớn quá. Đạp xe chắc không thấy đường chạy đâu.
-
Có một cậu bé
thường hay ra biển nhặt vỏ ốc. Với cậu, những chiếc vỏ ốc xà cừ lấp lánh kia,
nó giống như những mảnh kim cương, là báu vật của Salomon. Cậu hay nhặt đầy cho
một túi, mặc cho biển gầm gào đòi lại, ngày nào cậu cũng đi nhặt cho đầy một
túi quần mang về. Rồi lần ấy, phát hiện ra gần đó, có một ngôi nhà có giậu hoa
gì be bé, màu hồng phơn phớt thiệt đẹp. Cậu bé mon men đến đó, giàn hoa ấy chạy
dài theo cả một mảng sân rất rộng. Và cậu bé thấy có một cô bé cũng trạc tuổi
mình đang nhìn ra. Thấy cô bé, cậu bé bốc nắm vỏ sò ra khoe. Cô bé mắt tròn xoe
thèm thuồng lấp lánh, này – cho tớ con ốc ấy đi. Xuống biển mà nhặt – cậu bé
nắm lại trong tay, giấu sau lưng kiểu con nít. Bố mẹ tới không cho ra biển
chơi, sợ lắm, biển dữ lắm – Cô bé tuyệt vọng. Vậy là bị nhốt à? Ừ. Cầm con ốc
cậu bé cho, ánh mắt cô bé sáng rực long lanh, nhảy chân sáo vui mừng. Thế là từ
hôm đó, cứ hễ nhặt được cái vỏ nào đẹp, cậu bé lại nắm chắc trong tay “ Tí nữa
cho nó”. Lần này cậu bé nhặt được cái vỏ
sò thật to, màu xà cừ lấp lánh rất đẹp. Men theo triền dốc đến bên giậu hoa, cô
bé cũng chờ ở đó. Cho tớ à - ừ, nhưng lần này mày phải cho tao cái gì lại chứ.
Tớ chỉ có mỗi miu với búp bê thôi – cô bé bối rối. Con miu là con mèo ấy à? Ừ,
nó biết vuốt râu đấy nhé. Thôi, tao không cần con mèo ấy, nó ị hôi lắm, còn búp
bê tao không chơi, thôi tao về đây. À, cho cậu cục nam châm hút đinh có được
không? Được, cho tao đi, tao cho mày hết nắm ốc này luôn. Cô bé chạy đi, rồi
chạy ào ra với cục nam châm trên tay hớn hở. Cậu bé vừa cầm cục nam châm thì
thấy sau lưng cô bé là người đàn ông to cao có ria gọi giật” này con, sao lấy
cục nam châm của bố”. Cậu bé rụng rời vì bị bắt quả tang, ném cục nam châm lại,
rồi chạy vụt đi, để đằng sau là tiếng cô bé khóc òa… Rồi thời gian trôi qua,
chẳng còn ai về qua bờ giậu ấy… Một ngày nọ, đâu đó trong trí nhớ của cậu bé
ngày xưa, chợt thoáng ẩn hiện, đưa cậu tìm về bãi biển vắng, nhìn những chiếc
vỏ ốc lăn lốc trên bờ cát, kỉ niệm tuổi thơ ấy bỗng quay về rất vội. Nó bắt cậu
bé lần mò tìm lại bờ giậu ngày xưa đó, ngôi nhà vẫn đó, giàn hoa vẫn đó. Thì
mới hay cô bé ấy đã đi học nước ngoài hai năm rồi. Hỏi người nhà, cái hoa leo
ngoài kia là hoa gì. Mới hay là hoa tigon,
hoa của tim vỡ ấy. Giật mình, vì đã hơn 20 năm, đến giờ cậu bé mới biết
tên của loài hoa ấy, khi biết rồi mới thấy nhói tim mình biết bao.
-
Chuyện hay quá,
giờ anh mới biết đó. – Có cái gì đó làm xốn hốc mũi của Huy.
Câu chuyện Kim kể cũng vừa
dứt con mưa. Trời đã tan mây, đường xá ướt sũng và đôi chỗ vẫn còn ngập nước
mưa. Họ chia tay nhau ra về, mỗi người mang trong lòng những suy nghĩ thầm khác
nhau về câu chuyện được nhắc lại ấy.
--
Có thể vì câu chuyện kể mà
Huy tự dưng thấy thích bờ rào tigon nhà mình. Những ngày thi, Huy hay hái cành
hoa đẹp nhất, giắt ở rổ xe đạp của Kim trong nhà xe. Những ngày thi đó, cứ tan
ra, Kim lại thấy một cành tigon xinh xinh mà Huy đã giắt sẵn. Trong lòng của họ
có đôi chút lâng lâng niềm vui sướng. Vậy mà chẳng ai nói với ai một câu gì.
--
Thời gian trôi đi. Huy ra trường
trong vội vã, và lên đường đi học cũng vội vã. Bỏ lại bờ rào tigon chiều nắng
ngậm ngùi. Có cô bé đạp xe đạp màu xanh, đôi lần về ngang qua, nhưng chỉ đứng
nhìn bờ rào nắng, rồi âm thầm về trên phố một mình.
--
Hai năm sau trở về nước, Huy
phấn khích khi nhìn thấy mái nhà xưa vẫn như ngày nào. Và chợt ngỡ ngàng khi
vừa bước chân vào cổng, khu vườn bên trái vẫn rực nắng tigon, những bông hoa be
bé, rực hồng rung rinh… Chỉ một thoáng gió nhẹ qua thềm, những tia nắng cuối
ngày chiếu vào bờ rào, bỗng nhiên có gì đó đau nhói trong tim, quẳng đồ ở nhà,
vội lấy xe máy của chị chạy đi. Huy biết mình nhớ gì, không ai khác ngoài cô
nhỏ. Cái ánh nắng chiều hôm ấy, bờ tigon chiều hôm ấy và cô nhỏ gầy nhom chiều
hôm ấy…Trời ơi, sao mình lại khờ như vậy. Sao mình lại thờ thơ như vậy… Chạy
đến nhà nhỏ, thì anh Thi đã cho hay Kim vừa lấy chồng, đi theo chồng cũng hơn 6
tháng nay rồi.
Quay xe về nhà, cho nó chạy
đi đâu thì chạy, Huy nghe tim mình tan vỡ. Tại vì mình, tại vì mình đã quá thờ
ơ. Tại vì mình chẳng liên lạc với nhỏ, tại vì mình chẳng nói với nhỏ đôi lời
nào. Nhìn bờ rào tigon vẫn rung rinh trong gió chiều, tim đau thắt, và hình ảnh
chiều xưa bên bờ rào nắng tigon ấy, hình ảnh cô nhỏ đã in đậm trong tim.
--
sunmi_totoro ( sunmi nguyen)
Sáng tác xong: t4/2013
Truyện lấy tên các nhân vật từ tên tác
giả bài “ Hai sắc hoa tigon” TKKH
T: Thi, K: khuyên, K: kim, H:huy
Thân tặng cho bạn bè, những ai đã từng ngồi trên ghế giảng đường, những ai đã từng thích hoa tigon, và những ai đã từng có cảm xúc dù chỉ một chút khi đứng bên bờ rào nắng tigon
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013
When the sun goes down
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh sáng cuối ngày tắt lịm dần sau mái nhà nơi xa xa...Cũng là lúc người ta nhớ về ngày hôm qua nhiều nhất.
Có một chút khói đượm nồng bầu trời nhiều mây. Mùi rơm rạ khô đang cháy tí tách và bóng đêm buông dần trên cao nguyên. Tiếng đứa nhỏ khóc đòi mẹ. Tiếng trâu về chuồng. Tiếng heo đòi ăn. Tiếng bà cụ già nào đó cất tiếng gọi cháu, đứa cháu nhỏ đang chơi trong sân sau nhà.
Có một chút man mác, và người lữ khách vẫn đi về một mình. Chiều rơi, người ấy vẫn đứng chờ ở sân ga vắng. Tiếng tàu leng keng về bến, cứ như tiếng cỗ máy thời gian đưa người về với quá khứ. Thoáng gió thổi tưởng đâu là mưa... Ga vắng người, chỉ còn tiếng lạch cạch của người bán vé đang dọn dẹp trong quầy và chuẩn bị ra về. Người lữ khách hạ ô, từng bước nhẹ dọc theo đường rầy... Ga vắng, cảm giác cô đơn và trong chiều lạnh. Nỗi nhớ chìm sâu vào bóng đêm...
https://www.youtube.com/watch?v=4reVHmHD8L4
Có một chút khói đượm nồng bầu trời nhiều mây. Mùi rơm rạ khô đang cháy tí tách và bóng đêm buông dần trên cao nguyên. Tiếng đứa nhỏ khóc đòi mẹ. Tiếng trâu về chuồng. Tiếng heo đòi ăn. Tiếng bà cụ già nào đó cất tiếng gọi cháu, đứa cháu nhỏ đang chơi trong sân sau nhà.
Có một chút man mác, và người lữ khách vẫn đi về một mình. Chiều rơi, người ấy vẫn đứng chờ ở sân ga vắng. Tiếng tàu leng keng về bến, cứ như tiếng cỗ máy thời gian đưa người về với quá khứ. Thoáng gió thổi tưởng đâu là mưa... Ga vắng người, chỉ còn tiếng lạch cạch của người bán vé đang dọn dẹp trong quầy và chuẩn bị ra về. Người lữ khách hạ ô, từng bước nhẹ dọc theo đường rầy... Ga vắng, cảm giác cô đơn và trong chiều lạnh. Nỗi nhớ chìm sâu vào bóng đêm...
https://www.youtube.com/watch?v=4reVHmHD8L4
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013
Ban trắng
Mùa hoa ban lại về
Người xưa sao không về...
Ban trắng khắp các con đường, ban trắng khắp các sườn đồi. Trẻ con tung tăng áo mới, đến trường trong sớm mai. Ban trắng rơi đậu trên vai. Ban theo thiếu nữ đến lớp...
Mùa hoa ban, gợi nhớ miền gió núi, thăm thẳm những vực sâu...Khi ban rộ như trẩy hội, những chiếc gùi cũng nhấp nhô trên bờ khe.
Người xưa chắc không nhớ ban trắng để mà về...
Người xưa sao không về...
Ban trắng khắp các con đường, ban trắng khắp các sườn đồi. Trẻ con tung tăng áo mới, đến trường trong sớm mai. Ban trắng rơi đậu trên vai. Ban theo thiếu nữ đến lớp...
Mùa hoa ban, gợi nhớ miền gió núi, thăm thẳm những vực sâu...Khi ban rộ như trẩy hội, những chiếc gùi cũng nhấp nhô trên bờ khe.
Người xưa chắc không nhớ ban trắng để mà về...
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
Cẩm tú cầu
Hortensias tên tiếng Pháp của Cẩm Tú Cầu.
Những búp hoa thật to, thật rực rỡ bên hiên nhà. Ước mơ có một mảnh vườn nhỏ, khi mở tung cửa sổ, là những bụi Cẩm tú cầu rạng ngời đón gió sớm.
Sắc hoa xanh phớt, một cành là một bông thật to, có ai nhớ câu chuyện về hoa tú cầu và hồn hoa tú cầu đã biến thành cô gái, để đêm đến tìm gặp chàng trai đã chăm sóc hoa ban ngày. Những câu chuyện huyền hoặc theo kiểu liêu trai vẫn cứ hút hồn người nghe. Hồn hoa rồi cũng tan biến như khói như mây...
Những búp hoa thật to, thật rực rỡ bên hiên nhà. Ước mơ có một mảnh vườn nhỏ, khi mở tung cửa sổ, là những bụi Cẩm tú cầu rạng ngời đón gió sớm.
Sắc hoa xanh phớt, một cành là một bông thật to, có ai nhớ câu chuyện về hoa tú cầu và hồn hoa tú cầu đã biến thành cô gái, để đêm đến tìm gặp chàng trai đã chăm sóc hoa ban ngày. Những câu chuyện huyền hoặc theo kiểu liêu trai vẫn cứ hút hồn người nghe. Hồn hoa rồi cũng tan biến như khói như mây...
Violet
Violet, nghe tên lại nhớ đến người con gái xinh đẹp và dịu dàng nơi miền nam nước Pháp. Ở nơi đó, những cánh đồng bát ngát trải dài, và những bông hoa xanh tím rung rinh trong gió.
Nàng Violet vẫn đợi Anfaret... Cái sắc tím mong manh, từng cánh mỏng, tựa như những giọt nước mắt thấm đẫm vai áo Anfaret đêm cuối cùng bên nhau. Màu tím của sự đợi chờ trong nhung nhớ và màu tím của sự chia ly.
Nhìn Violet, nhớ câu chuyện tình cảm động của họ, biết bên trời còn mối tình thủy chung nào không.
Nàng Violet vẫn đợi Anfaret... Cái sắc tím mong manh, từng cánh mỏng, tựa như những giọt nước mắt thấm đẫm vai áo Anfaret đêm cuối cùng bên nhau. Màu tím của sự đợi chờ trong nhung nhớ và màu tím của sự chia ly.
Nhìn Violet, nhớ câu chuyện tình cảm động của họ, biết bên trời còn mối tình thủy chung nào không.
Hoa lồng đèn
Fuchsia, hay là hoa lồng đèn.
Tựa như những lồng đèn cao cao, thắp sáng một mùa đông giá lạnh. Tựa như từng ngọn đèn đường phố, thắp sáng những con đường khuya.
Cũng nhiều màu sắc, nhưng vẫn thích nhìn những ngọn đèn lồng với màu hồng xinh xắn. Màu sắc dịu ngọt và tràn đầy sức sống. Nổi bật trong cái nắng xám của chiều đông lạnh. Fuchsia lặng lẽ ở những hàng rào gai nhà ai. Lặng lẽ như em, lặng lẽ gửi gắm ngàn nhớ thương. Để gió có lạnh, gió có mạnh, lồng đèn vẫn thắp sáng những đêm khuya về trên con dốc vắng. Thoảng mùi hoa dại, tưởng như lồng đèn cũng ngào ngạt hương thơm.
Tựa như những lồng đèn cao cao, thắp sáng một mùa đông giá lạnh. Tựa như từng ngọn đèn đường phố, thắp sáng những con đường khuya.
Cũng nhiều màu sắc, nhưng vẫn thích nhìn những ngọn đèn lồng với màu hồng xinh xắn. Màu sắc dịu ngọt và tràn đầy sức sống. Nổi bật trong cái nắng xám của chiều đông lạnh. Fuchsia lặng lẽ ở những hàng rào gai nhà ai. Lặng lẽ như em, lặng lẽ gửi gắm ngàn nhớ thương. Để gió có lạnh, gió có mạnh, lồng đèn vẫn thắp sáng những đêm khuya về trên con dốc vắng. Thoảng mùi hoa dại, tưởng như lồng đèn cũng ngào ngạt hương thơm.
Bồ công anh
Lactuca Indica, hay bồ công anh. Một buổi sáng học trò, áo trắng em bay đi, chỉ còn anh ở lại. Những cánh mỏng mang theo những hạt mầm của ước mơ. Vẫn là buổi sáng học trò cũ, bồ công anh cũng biết khóc vì nhớ.
Khi xuân thắm, em mặc áo vàng, vàng rực cả cánh đồng hoang. Những chân rễ nhỏ bé mà đầy sức sống, bám chặt vào từng thớ đất. Người ta cũng cày xéo em, vì em chỉ là loài hoa dại.
Này em, trời may cho em áo trắng, em bay về trời. Để anh ở lại với đời đắng cay.
Khi xuân thắm, em mặc áo vàng, vàng rực cả cánh đồng hoang. Những chân rễ nhỏ bé mà đầy sức sống, bám chặt vào từng thớ đất. Người ta cũng cày xéo em, vì em chỉ là loài hoa dại.
Này em, trời may cho em áo trắng, em bay về trời. Để anh ở lại với đời đắng cay.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)















